Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 451: Thưởng Cho Nàng Ấy Một Con Ngựa Tốt?
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:08
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng tư , gió cao sóng dữ, nửa khắc yên tĩnh.
Cho dù Lạc Ninh nỗ lực tạo bầu khí thứ đều , ở chính viện cũng căng thẳng.
Lời tiếng sẽ từ các ngóc ngách tràn , các nàng điếc ngốc, tự nhiên thấy .
“Thân Quốc công nếu tạo phản, trong thành binh lính qua ? Lần Thịnh Kinh thành động loạn, là mười mấy năm .” Doãn ma ma .
Những khác càng căng thẳng hơn.
Lận Chiêu liền : “Ông cách nào tạo phản. Trong tay ông tuy rằng Lân phù, nhưng thể điều binh.
Tình huống của ông , chỉ hai cách dùng binh: Thứ nhất, ông vốn đang ở biên cương, trong quân trú đóng hô một tiếng trăm hưởng ứng, thuận tiện dùng danh nghĩa ‘Cần vương’, dẫn đ.á.n.h kinh thành;
Hai là tự mấy tội lớn của Vương gia chúng , đ.á.n.h thành ‘loạn thần tặc t.ử’, chạy nơi khác, mượn dùng một vương con rối, dựng lên, sương quân địa phương nương nhờ, dùng sương quân đ.á.n.h thành.
Hai điều đều thành. Một là Thân Quốc công đang ở kinh thành, quân trú đóng ông cách nào điều động, Cần vương cũng danh mục; Tưởng Vương phủ ‘bại trận’, các vương khắp nơi sợ vỡ mật, ai dám hưởng ứng. Cho dù hưởng ứng, sức chiến đấu của sương quân yếu, mà Kinh Kỳ doanh là do Thôi tướng quân nắm giữ, binh mã cường tráng, v.ũ k.h.í sắc bén, một thể đ.á.n.h mười sương quân.”
Mọi : “...”
Đào Diệp: “Lận sư phụ cái gì ? Người đơn giản thôi.”
Lận Chiêu: “...”
Khổng ma ma điểm tâm, pha , bưng tới xuống chuyện phiếm với các nàng: “Lận sư phụ cô cứ từ từ giảng mà, còn thú vị đấy.”
Lạc Ninh các nàng một lời một câu chọc .
Lận Chiêu ở nội trạch khá rảnh rỗi, Khổng ma ma , nàng liền .
Lạc Ninh uống ăn điểm tâm, Lận Chiêu đạo lý rõ ràng.
Đại khái chính là những đạo lý Lận Chiêu đó.
“... Nếu biên cương tâm phúc của Thân Quốc công, sẽ dẫn đ.á.n.h kinh thành ?” Thu Lan hỏi.
Lận Chiêu: “Có khả năng...”
Mọi nữa căng thẳng.
Lạc Ninh liền : “Vương gia ở Bắc Cương bảy năm. Tuy Thân Quốc công trấn thủ thời gian lâu hơn, nhưng ông huyết ở Bắc Cương.
Vương gia phái Hồ Thất Sơn Bắc Cương. Ông là xuất mã tặc, các ngươi mã tặc biên thùy, chính là ý nghĩa vạn sự thông, Hồ Thất Sơn thể khống chế cục diện.”
Cố Trạm vẫn luôn quá quan tâm, yên lặng ăn điểm tâm cũng ngẩng đầu.
“Vương gia phái Hồ bá bá biên cương, chính là đề phòng sớm?” Cố Trạm hỏi.
Lạc Ninh gật đầu: “Chiến sự manh mối, thì chuẩn .”
Mọi yên lòng.
Cho nên càng trò chuyện càng hăng say.
Khổng ma ma cảm thấy còn thú vị hơn kịch, lấy thêm chút quả t.ử tới ăn.
Thu Hoa : “Vương gia chúng căn bản sợ Thân Quốc công.”
“Là sợ đấy. Bởi vì sợ, vẫn luôn bố phòng. Hiện nay thật sự đấu đá, cũng thắng chắc.” Lạc Ninh .
Tinh thần nữa căng thẳng.
Lạc Ninh : “Đối ngoại đừng lơi lỏng, khắp nơi đề phòng.”
Nhìn qua mệt, nhưng dưỡng thành thói quen, đối với các nàng hại.
Mọi đáp .
Buổi tối Tiêu Hoài Phong trở về, hỏi Lạc Ninh hôm nay ở nhà những gì.
Lạc Ninh thành thật cho .
“Cũng may, Lận Chiêu đem kiến thức quên đầu.” Chàng .
Lạc Ninh liền : “Thưởng cho nàng một con ngựa ?”
“Đợi nàng lập công.” Tiêu Hoài Phong .
Vô công bất thụ lộc, đây là quy củ của , một ai thể ngoại lệ, bao gồm cả chính . Lạc Ninh là ngoại lệ.
“Chàng đồng ý ?” Lạc Ninh , “Vậy cho Lận tỷ tỷ, bảo nàng biểu hiện cho . Gần đây cục diện động đãng, chừng thật sự cơ hội cho nàng lập công.”
Tiêu Hoài Phong gật đầu.
Lạc Ninh hỏi : “Hôm nay triều đường cãi ?”
“Vẫn là những chuyện đó.” Tiêu Hoài Phong .
Trịnh Ngọc Hằng tạm thời ở Khôn Ninh cung.
Tiêu Hoài Phong động tác tiến thêm một bước, cho Thân Quốc công một loại ảo giác “ nhận thua”, tạm thời tê liệt ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-451-thuong-cho-nang-ay-mot-con-ngua-tot.html.]
Chàng tỉ mỉ đem những dự tính , cho Lạc Ninh .
Lạc Ninh chăm chú, thỉnh thoảng vài câu.
Phu thê hai dùng xong bữa tối, tản bộ trong sân, cũng là chuyện.
Tống Mộ tìm tới.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hắn vội vàng nội viện, khắp nơi tìm . Hắn mỗi nội viện, hoặc là thẳng đến Lâm Hoa viện, hoặc là thẳng đến chính viện, quen thuộc đường nhỏ, bảo chính viện phái một dẫn .
Thu Hoa xung phong nhận việc, còn tò mò khăn trùm đầu của .
Có điều, nàng học thông minh , hỏi nhiều, chỉ là âm thầm quan sát.
Khi Tống Mộ tìm Tiêu Hoài Phong, hàn huyên dư thừa, tiến lên liền : “Vương gia, xảy chút chuyện.”
Tiêu Hoài Phong về phía Thu Hoa.
Thu Hoa mắt lui .
“Vương gia, về đây.” Lạc Ninh cũng .
Tiêu Hoài Phong nắm lấy tay nàng: “Nàng cần lảng tránh.”
Ra hiệu Tống Mộ mở miệng.
“Bùi gia lão thái gia qua đời . Chuyện buổi chiều, Bùi gia dựng lên lều tang, đang nhập liệm, ngày mai đoán chừng sẽ báo tang các nơi.” Tống Mộ .
Tiêu Hoài Phong trầm mặc.
Lạc Ninh cũng trầm ngâm: “Tống lo lắng Lộc Sơn thư viện trở thành biến mới?”
“Phải.” Tống Mộ thành thật .
Bọn họ đang đối phó Trịnh thị, đối với Bùi thị, Thôi thị là thái độ dung túng, lôi kéo. Đặc biệt là đối với Lộc Sơn thư viện, gần như chẳng quan tâm, chính là các học t.ử cảm kích sự tự do triều đình ban cho.
Trịnh gia thể nhân cơ hội lôi kéo bọn họ ?
“... Thư viện đáng lo.” Tiêu Hoài Phong trầm ngâm hồi lâu, mới như , “Có điều, cũng thể lợi dụng.”
Chàng với Lạc Ninh, “Ta ngoại viện một chuyến, nàng về nghỉ ngơi , thể nghỉ ở ngoại thư phòng.”
Lạc Ninh .
Lại dặn dò chú ý thể, đừng quá lao lực.
Thu Hoa đang đợi ở ngã tư đường phía xa.
Lạc Ninh gọi nàng, cùng nàng trở về, đường còn đang nghĩ đến cây sáo trúc tím .
Không Bùi Ứng sẽ ứng đối thế nào.
Chuyện đường đổ rắn lên kiệu hoa Lạc Ninh, vẫn luôn gác xử lý.
“... Vương phi, đang lo lắng điều gì ?” Thu Hoa hỏi.
“Lòng khó đoán.” Lạc Ninh , “Xuân quang năm nay, trôi qua qua loa, bình thản.”
Toàn là chuyện.
Năm ngoái cảm thấy ngày tháng khó qua, mỗi ngày đều ứng phó nhiều chuyện. so với năm nay, năm ngoái thể gọi là “mưa thuận gió hòa” .
Có lẽ năm sẽ hơn chút.
Có lẽ cả đời đều là như .
“Mẫu hậu luôn trải qua như ? Khi bà cảm thấy vô nghĩa, bà mới chán nản như . Bà căng thẳng quá nhiều năm .” Lạc Ninh nghĩ.
Thu Hoa hỏi nhiều, bồi tiếp Lạc Ninh về chính viện.
Hôm nay, Tiêu Hoài Phong nghỉ ở ngoại thư phòng.
Chàng ở đây, Lạc Ninh ngủ sâu, đêm tỉnh mấy .
Đến đầu giờ Dần, nàng tỉnh, bảo Doãn ma ma và Thu Lan đưa triều phục của Tiêu Hoài Phong đến ngoại thư phòng, bên chờ y phục thượng triều.
Tiêu Hoài Phong .
Chàng rửa mặt ở ngoại viện, trở về y phục, càng là trở về Lạc Ninh một cái.
“... Một đêm ngủ?” Lạc Ninh giúp buộc tóc, thấy quầng thâm mắt , hỏi như .
“Chợp mắt nửa canh giờ.” Tiêu Hoài Phong , “Sẽ một bố trí, mượn tang lễ chấn nhiếp Bùi thị, đ.á.n.h tan Lộc Sơn thư viện.”
Lạc Ninh đội mũ quan cho : “Hai ngày thể chiếu cố cả hai, thì đem chuyện của Trịnh thị gác một chút.”
“Cố gắng chiếu cố cả hai.”
“Cần gì ?” Lạc Ninh hỏi, “Muốn Bùi gia một chuyến nữa, gặp Bùi Ứng ? Thiếp thể điếu tang.”