Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 458: Thiện Giải Nhân Ý

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Ninh và Tiêu Hoài Phong trở về nhà.

 

Ngồi tĩnh lặng giường sưởi sát cửa sổ uống , Lạc Ninh nghĩ đến nhiều chuyện.

 

Trịnh Ngọc Hằng “mưu sát Thái hoàng thái hậu”, họa liên lụy đến nhà đẻ, nhưng cũng chỉ liên lụy đến phụ mẫu của nàng ; mà Thân Quốc công sớm phân gia với phụ ruột của Trịnh Ngọc Hằng là Huân Quốc công .

 

Luật lệ bản triều , “Nữ t.ử xuất giá, đều theo hình phạt của nhà chồng”, nếu Trịnh Ngọc Hằng là ngoại mệnh phụ, nàng mưu sát Thái hoàng thái hậu, ba họ nhà chồng nàng đều chịu tru di.

 

Còn về nhà đẻ, luật lệ bản triều hề .

 

Luật lệ sơ lược, cho nên Đại Lý tự, Tông Chính tự xử án, cần Đại Lý tự khanh đưa lý do hợp lý để tương ứng trừng phạt.

 

Luật lệ là c.h.ế.t, triều thần là sống, cho nên vụ án của Trịnh Ngọc Hằng, họa liên lụy đến huyết của nàng : Phụ ruột của nàng , cùng chung huyết mạch của nàng cùng với tổ phụ mẫu ba đời .

 

Bất quá, nàng chí , tổ phụ mẫu cũng qua đời , chỉ phụ nàng là Huân Quốc công phán tước bỏ tước vị, cùng gia quyến lưu đày ngàn dặm.

 

Đại Lý tự khanh là của Thân Quốc công phủ, vụ án của Trịnh Ngọc Hằng do Đại Lý tự hiệp trợ Tông Chính tự xử lý, bọn họ cứ thế luật lệ ít ỏi, đem Thân Quốc công trích ngoài.

 

Đây là phương diện luật pháp.

 

Từ dư luận và lòng dân mà , Thân Quốc công gần như kêu đ.á.n.h, thậm chí lén lút ném đồ ô uế lên cổng lớn của Thân Quốc công phủ.

 

Ông cùng với gian thần định tội chịu chung một đãi ngộ. Mất lòng , bắt giữ ông chỉ là chuyện sớm muộn, chỉ chờ bằng chứng thép cuối cùng.

 

Thân Quốc công là dã thú nhốt trong cạm bẫy.

 

“Đang nghĩ gì ?” Tiêu Hoài Phong hỏi nàng.

 

Dạo nàng thường xuyên một xuất thần.

 

“Hoài Phong, giữ đạo hiếu trăm ngày cho mẫu hậu.” Lạc Ninh hồn .

 

Hoàng gia giống với môn bình thường, cho nên dùng hai mươi bảy ngày giữ đạo hiếu, thế cho hai mươi bảy tháng trọng hiếu bình thường.

 

Huynh tỷ Tiêu Hoài Phong chỉ cần phục hiếu hai mươi bảy ngày; quốc hiếu cũng .

 

“Đương nhiên là .” Tiêu Hoài Phong .

 

Cửa Ung Vương phủ vẫn còn treo cờ trắng, dán giấy trắng.

 

Chính viện cũng dọn dẹp, màn trướng màu sắc rực rỡ đổi thành vải gai trắng; những đồ trang trí xa hoa khác, thể cất thì cất.

 

Tiêu Hoài Phong đem chuyện Vương phi phục hiếu trăm ngày, cho . Ngồi một lát, liền ngoài, còn nhiều việc bận.

 

Không chỉ y phục tố tịnh (thanh đạm), ẩm thực cũng dính đồ mặn.

 

“Vương phi nén bi thương.” Doãn ma ma và những khác đều an ủi Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh nhàn nhạt vuốt cằm, chỉ : “Lận tỷ tỷ, tỷ cùng cưỡi ngựa.”

 

“Cưỡi ở giáo trường, ngoài cưỡi?”

 

“Giáo trường.” Lạc Ninh , “Đợi đến lúc chạng vạng, bây giờ nóng quá.”

 

Trời nắng gắt ngày phục (những ngày nóng nhất mùa hè), đủ để phơi tan chảy; cục diện định, ngoài cưỡi ngựa an , đây là tự đặt bức tường nguy hiểm.

 

Lạc Ninh phân phó gì khác, chỉ y phục tĩnh lặng.

 

Lúc Lạc Ninh giương mắt, thấy Cố Trạm.

 

Nàng hoảng hốt như đang mộng: “Ngươi vẫn còn ở đây?”

 

Cố Trạm cũng nàng hỏi đến ngây , ngẩn một chút: “Ta, về viện t.ử của ngay đây.”

 

“... Ta chút hồ đồ , còn tưởng rằng ngươi xuất giá. Là quốc tang chậm trễ hôn sự của ngươi, đúng ?” Lạc Ninh .

 

Cố Trạm: “Vâng.”

 

Hôn sự của nàng và Hồ Vân Kiêu là do Thái hoàng thái hậu chỉ hôn, cuối tháng là ngày cưới, nhưng cuối tháng khỏi quốc hiếu , ngày cưới đành lùi .

 

Lạc Ninh ở nhà, quy củ ở chính viện lỏng lẻo hơn một chút, mát mẻ, các tỷ tỷ thường xuyên gọi nàng qua chơi, nàng liền tới.

 

“Đại hôn của ngươi thể diễn đúng hạn, đổi sang ngày nào ?” Lạc Ninh hỏi.

 

“Vẫn . Hồ bá mẫu , xin Vương phi một lời chỉ thị.” Cố Trạm .

 

Hôn sự của Cố Trạm và Hồ Vân Kiêu, là do Thái hoàng thái hậu ban cho, là phần thưởng vì nàng chữa khỏi bệnh cho Tiểu hoàng đế. Vì quốc hiếu mà chậm trễ ngày cưới, nhưng là kỳ hiếu của chỉ hôn.

 

Chuyện nên do ai phụ trách, nhất thời tiền lệ để tham khảo, quan viên Lễ bộ khẳng định sẽ đùn đẩy, chịu đưa chủ ý.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chỉ thể để Ung Vương phủ mặt.

 

“Đợi Vương gia bận xong sẽ với . Bảo phái Lễ bộ đả thông một phen, sẽ chọn ngày cho các ngươi.” Lạc Ninh .

 

Cố Trạm .

 

Nàng với Lạc Ninh, “Vương phi, ngài nén bi thương, ngài thoạt gầy nhiều.”

 

Còn , “Sắc mặt ngài chút nhợt nhạt, kê cho ngài một phương t.h.u.ố.c thực bổ nhé.”

 

Lạc Ninh quá nhiều biểu cảm thừa thãi, khẽ vuốt cằm: “Được.”

 

Cố Trạm ngoài.

 

Tà dương ngả về tây, lúc mặt đất còn nóng như nữa, Lạc Ninh và Lận Chiêu giáo trường cưỡi ngựa.

 

Ngọc Sư T.ử của Lạc Ninh bảo dưỡng , lông tóc bóng mượt, tứ chi tráng kiện nhẹ nhàng, chạy lên tựa như một cơn gió hề thấy thở dốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-458-thien-giai-nhan-y.html.]

 

Thống thống khoái khoái chạy ngựa nửa canh giờ, lúc Lạc Ninh trở về chính viện, ướt đẫm mồ hôi, ngay cả sợi tóc cũng ướt sũng.

 

Eo bụng và đùi, đều cảm giác đau nhức âm ỉ, nhưng sự u ám trong lòng đều theo những giọt mồ hôi đó chảy ngoài .

 

Nàng trong thùng tắm, rốt cuộc cũng nhẹ nhõm vài phần.

 

Tiêu Hoài Phong trở về nội viện.

 

Đào Diệp lau tóc cho Lạc Ninh, Tiêu Hoài Phong với nàng: “Ngươi lui xuống .”

 

Hắn tự lau cho Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh mặt , lưng về phía , mặc cho dùng khăn tay từng chút một vắt khô sự ẩm ướt tóc nàng.

 

“Hoài Phong.” Giọng nàng lớn, nhưng thêm vài phần nhẹ nhàng.

 

“Làm đau nàng ?”

 

“Không . Thiếp là hỏi, di thể của mẫu hậu định thế nào?” Lạc Ninh hỏi.

 

Tay Tiêu Hoài Phong khẽ khựng .

 

Lúc Thái hoàng thái hậu lâm chung với Lạc Ninh, bà chôn ở hoàng lăng. Cho nên, cỗ quan tài hạ táng ở hoàng lăng , bên trong đặt y phục của bà, vài món đồ bồi táng.

 

Di thể thực sự của bà, Tiêu Hoài Phong sai khâm liệm riêng, quan tài đặt ở một hầm ngầm ngoại ô thành.

 

khâm liệm tay nghề cao siêu, hầm ngầm là băng, quan tài thể để hơn nửa năm thối rữa.

 

Chuyện , Tiêu Hoài Phong còn cho Thần vương và Bình Dương Đại trưởng công chúa , là di nguyện của Thái hoàng thái hậu, tự chủ trương.

 

Huynh bọn họ phản đối.

 

Đặc biệt là Thần vương, quả thực quá hiểu tâm ý của mẫu hậu .

 

Những đứa con của Thái hoàng thái hậu tôn trọng bất kỳ quyết định nào của bà, cho dù vẻ cực kỳ hoang đường.

 

Chỉ là, lúc Thái hoàng thái hậu hoăng thệ đang là giữa tháng năm, mùa mưa sắp đến, ngày phục sắp tới, quan tài giỏi bảo dưỡng đến mấy, cũng thể cách nào thuận lợi vận chuyển về phía nam.

 

Tiêu Hoài Phong chủ, đưa quan tài hầm băng, đợi mùa mưa và ngày hè qua tính tiếp.

 

Còn về thế nào, đều quá bận rộn, tạm thời vẫn ai nhắc tới.

 

Trong lòng Lạc Ninh luôn ghi nhớ chuyện .

 

Đây là điều cuối cùng mẫu hậu giao phó cho nàng, nàng hy vọng thể , an ủi vong linh của mẫu hậu trời.

 

“A Ninh, nàng suy nghĩ gì ?” Tiêu Hoài Phong đáp mà hỏi ngược .

 

“Người c.h.ế.t , sớm ngày nhập thổ vi an, nếu linh hồn khó mà đầu t.h.a.i chuyển thế. Bỏ lỡ thời cơ, lưu lạc thành cô hồn dã quỷ đáng thương.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong tranh luận với nàng, yên lặng lau tóc cho nàng: “Đến lúc đó mời cao tăng phép cho mẫu hậu, đảm bảo thể nhập luân hồi.”

 

Lại , “Nàng ‘sớm ngày’, là bao sớm? Hiện nay vẫn khỏi ngày phục, nóng.”

 

“Thiếp hỏi một chút, tháng tám trời thu mát mẻ , sắp xếp quan tài xuôi nam ? Trên thuyền chở diêm tiêu, dọc đường băng, trấn giữ quan tài.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong trầm mặc.

 

Lạc Ninh đợi một lát, đều trả lời, liền hỏi: “Diêm tiêu loại đồ vật , là dùng cho v.ũ k.h.í, hiện tại thuộc Binh bộ quản lý. Dùng để trấn giữ quan tài, cần lượng lớn, thể nào qua mặt tai mắt của Thân Quốc công. Chàng là đang lo lắng chuyện ?”

 

Tiêu Hoài Phong: “... A Ninh, nàng cần lúc nào cũng thiện giải nhân ý (thấu hiểu lòng ) như . Giống như mẫu hậu Tam ca , những như các nàng chỗ nào cũng suy nghĩ cho khác, sẽ mệt mỏi.”

 

Lạc Ninh khổ một tiếng.

 

“Ta quả thực đang cân nhắc chuyện .” Hắn .

 

Tiêu Hoài Phong rũ mắt xuống, may mà Lạc Ninh lưng về phía , cảm xúc của lúc .

 

Lạc Ninh tháng tám đưa quan tài của Thái hoàng thái hậu xuôi nam, Tiêu Hoài Phong trả lời nàng, vì diêm tiêu là quân khó lấy.

 

Diêm tiêu, nơi đóng quân của Tiêu Hoài Phong nhiều, căn bản cần kinh động đến Thân Quốc công. Chút bản lĩnh vẫn .

 

nguyện ý để Lạc Ninh hiểu lầm như , hiểu lầm là nỗi khổ tâm.

 

Điều Tiêu Hoài Phong lo lắng là, Lạc Ninh đích đưa quan tài của mẫu hậu ?

 

Dựa tình cảm của nàng đối với mẫu hậu, lẽ nàng .

 

Hắn tặng nàng trường thương, phòng trong do nàng chủ. Nếu nàng , sẽ miễn cưỡng.

 

Hắn bảo nàng tin tưởng lời hứa của .

 

Cho đến nay, Lạc Ninh từng đáp ứng sẽ ở bên cạnh , ở kinh thành.

 

Đưa đề nghị đưa quan tài của mẫu hậu , thể kế hoãn binh. Người nàng , gửi thư về, nàng nữa, ?

 

Ngực Tiêu Hoài Phong đè nặng bởi một tảng đá lớn.

 

Hắn cảm nhận rõ ràng, nếu là một thế gia t.ử , chứ Nhiếp chính vương, cảm động Lạc Ninh .

 

Lạc Ninh là một cô nương dễ động tình. Nàng nhạy bén với thiện ý của khác, thể đón nhận, và sẽ trả gấp trăm .

 

Tiêu Hoài Phong dỗ dành nàng dễ dàng, thủ đoạn của cao siêu, mà là nàng dễ dỗ.

 

Lạc Ninh tình ý, cũng , nhưng bức tường cung nguy nga nàng sợ hãi.

 

 

Loading...