Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 466: Một Ý Tưởng Khác Của Tiêu Hoài Phong

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Hoài Phong bao giờ chủ trương tính cách chuyện gì cũng từ từ chịu đựng. Hắn cương nhu, đối với chiến lược của bản lòng tin.

 

Đi bước đường nào, xem thời cơ.

 

Thời cơ chín muồi , lập tức tay; thời cơ thích hợp, thì tạm thời trì hoãn, chờ đợi.

 

Đối phó với Thân Quốc công, Tiêu Hoài Phong cảm thấy thời cơ , nắm chắc một nửa phần thắng. Lúc thì thích hợp để chờ đợi, sẽ lỡ mất chiến cơ thoáng qua liền mất.

 

“... Ngày mốt việc gì ?” Lạc Ninh đột nhiên hỏi.

 

Tiêu Hoài Phong: “Ta thể rút chút thời gian.”

 

“Ngày mốt là lễ Vu Lan.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong ngẩn . Lại là ngày rằm tháng Bảy của một năm nữa , trải qua mà hề .

 

“Thiếp thả vài ngọn đèn hoa đăng cho Mẫu hậu.” Lạc Ninh , “Nói thật là duyên phận, hai về kinh thả đèn hoa đăng, đều là cùng .”

 

Tiêu Hoài Phong dậy ôm lấy nàng.

 

Cánh tay siết c.h.ặ.t: “Về , mỗi năm chúng đều cùng đón lễ.”

 

Lại , “A Ninh, một năm nhiều ngày lễ, đều thú vị. Ta còn sẽ cho nàng nhiều hoa đăng, đèn hoa đăng.”

 

Ngực Lạc Ninh chua xót.

 

Bàn tay nàng, nhẹ nhàng bám bả vai , thấp giọng một chữ “Được”. Một câu trả lời nhẹ, tựa như thể bay bất cứ lúc nào.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Hôm Tiêu Hoài Phong mệt, vẫn trắng đêm đến Lâm Hoa viện, hai ngọn đèn hoa đăng.

 

Đèn hoa đăng khá dễ .

 

Tiêu Hoài Phong từ nhỏ nhiều sách, trí nhớ , bài tế văn ngắn ngủi tình cảm dạt dào, thậm chí chút sến súa.

 

Ngày thứ hai dậy khá muộn.

 

Các triều thần dạo đều nghỉ tuần, ngày đêm bận rộn việc, hiếm khi Nhiếp Chính Vương lễ Vu Lan nghỉ mộc, ai nấy đều hoan hỉ.

 

Tiêu Hoài Phong đem đèn hoa đăng xong cho Lạc Ninh xem.

 

Hắn tự giác tế văn quá mức sáo rỗng, đủ cao nhã, nhưng Lạc Ninh xong cảm động.

 

“Thiếp thêm nhiều sách mới . Đổi , dù thế nào cũng thể tùy tay tế văn .” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong: “Nội thư phòng của Lâm Hoa viện nhiều sách, nàng thích thì cứ lấy. Từ từ , dù ngày tháng còn dài.”

 

“Được.” Lạc Ninh .

 

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, hai phu thê đến bờ sông thả đèn hoa đăng.

 

Bờ sông vây kín .

 

Tiêu Hoài Phong nay đấu đá kịch liệt với Trịnh thị, ngoài đặc biệt cẩn thận, phía xa gần luôn hộ viện và ám vệ bảo vệ.

 

Hai cũng giao lưu nhiều.

 

Lạc Ninh chỉ đem đèn hoa đăng thả xuống nước, nó hòa dòng đèn, lặng lẽ nhắm mắt niệm tụng vài câu Vãng Sinh Chú, dậy.

 

Tiêu Hoài Phong nắm lấy tay nàng: “Đi dạo bờ sông một lát nhé?”

 

Lạc Ninh hộ viện phía , liền : “Thiếp đói , buổi trưa ăn no lắm, bữa tối ăn ít. Chúng về thôi.”

 

“Trên phố gánh hàng rong, mua chút đồ ăn. Đổi khẩu vị xem .”

 

“Thiếp ăn bánh Khổng ma ma . Bà sẽ cho thêm hồ qua trong, thanh ngọt thơm, mềm dẻo. Đồ ăn bên ngoài, bọn họ cho thứ gì , vẫn đang giữ đạo hiếu, kiêng khem.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong miễn cưỡng nữa.

 

Hắn chỉ ở nơi nàng thấy, nhẹ nhàng thở dài một .

 

Hắn càng dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng hơn.

 

Trở về, Khổng ma ma quả nhiên bánh cho hai bọn họ.

 

Loại bánh thuần chay , Khổng ma ma hầu như từng cho Tiêu Hoài Phong. Lần đầu tiên ăn, quả thực mềm và thanh ngọt.

 

Tiêu Hoài Phong một ăn ba cái.

 

Khổng ma ma thấy thích ăn, cao hứng thôi: “Bột nhão vẫn xong, Vương gia Vương phi từ từ ăn, nô tì thêm vài cái mang tới.”

 

Bà hưng trí bừng bừng rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-466-mot-y-tuong-khac-cua-tieu-hoai-phong.html.]

Lạc Ninh kéo theo, cũng ăn thêm hai cái, chút no căng .

 

Hai phu thê dạo trong đình viện.

 

Lạc Ninh đêm xuống lưu bên ngoài, chỉ lo lắng cho an nguy của , chứ chuyện với , Tiêu Hoài Phong liền yên tâm.

 

Thật kỳ lạ, lớn ngần , cho dù ở Bắc Cương khổ ải, cũng từng lo lo mất như .

 

Tiêu Hoài Phong trong khoảnh khắc nghĩ, tính cách của thực sự bạo liệt.

 

Thần vương và Bình Dương Đại trưởng công chúa đều đỡ cho , hy vọng và Mẫu hậu giảng hòa. Chưa chắc là ý của Mẫu hậu, nhưng thái độ của , Mẫu hậu chắc chắn .

 

Mẫu hậu cưỡng cầu.

 

Sự hiếu thắng, tự ngạo của bà là vô hình, tầng gông cùm "Hoàng hậu" phong tỏa. Bà sẽ kế quyền nghi, nhưng khi bà thể nào, cũng nguyện hạ thấp đoạn cầu xin nhi t.ử tha thứ.

 

Mẫu hậu càng hiểu rõ, nếu cứ cố tranh giành, kẹt ở giữa tiến thoái lưỡng nan chỉ Lạc Ninh.

 

Bà buông tay.

 

Tiêu Hoài Phong luôn cảm thấy, chuyện cũ ở Bắc Cương thể thỏa hiệp, một chút cũng thể. Mẫu hậu thực sự , gần như hủy hoại tận gốc rễ của mạch Thân Quốc công.

 

Thân Quốc công trong lòng triều thần và dân chúng, tựa như "đại gian thần", kêu đ.á.n.h, ông mất khả năng giành chiến thắng, nay chỉ là đang giãy giụa lúc lâm chung.

 

Mẫu hậu giúp một ân huệ lớn.

 

Mà bà , Lạc Ninh giống như ở nhân thế , đúng hơn là ở bộ Thịnh Kinh thành, bớt một tầng vướng bận.

 

Tiêu Hoài Phong đ.á.n.h giá cao bản .

 

Hắn đ.á.n.h giá cao tâm địa của , tưởng rằng đối với tình mẫu t.ử nửa phần khát vọng, tâm như thiết thạch. Cho đến khi và mẫu âm dương cách biệt; cũng đ.á.n.h giá cao địa vị của trong lòng Lạc Ninh.

 

Từ lâu đây, luôn Lạc Ninh đầu tiên là con dâu của Mẫu hậu, đó mới là Vương phi của .

 

Có lẽ dạo quá ngọt ngào, mờ mắt.

 

Hắn nên cự tuyệt tuyệt tình như .

 

Mẫu hậu bước đường cùng, đẩy một cái. Hắn bà chứng minh điều gì đó.

 

Được mất trong lòng Tiêu Hoài Phong, thể cân đo đong đếm, dù cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“... A Ninh, nàng Tiêu Dục nó lớn lên sẽ trở thành một Hoàng đế ?” Tiêu Hoài Phong đột nhiên hỏi Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh hồn.

 

Nàng sắp quên mất tên của Tiểu hoàng đế , đột nhiên Tiêu Hoài Phong nhắc tới như , nàng sửng sốt một chút.

 

“Nó đầy ba tuổi, tính cách vẫn thành hình. Nếu dạy dỗ t.ử tế, quét sạch cản trở cho nó, mời danh sư dạy nó, nó sẽ là một Hoàng đế chứ?” Tiêu Hoài Phong hỏi.

 

“Thân thể nó lắm, thiên tính thể nhược.” Lạc Ninh uyển chuyển .

 

Nhân Tông lúc đó dùng lượng lớn đan d.ư.ợ.c, dẫn đến hai nữ một nam duy nhất của ông ai nấy đều thể nhược đơn bạc. Tiểu hoàng đế bây giờ vẫn gầy, chỉ là Trần Thái hậu nuôi chút khí sắc.

 

So với những đứa trẻ cùng tuổi, nó rõ ràng gầy nhỏ hơn.

 

Tuy nhiên nó ngốc, sắc mặt khác.

 

“... Công khóa của Thái t.ử cực kỳ phồn trọng, thể cách chống đỡ nổi. Hoàng đế nghi ngờ gì là thông minh, nhưng chắc chịu đựng nổi công khóa phồn trọng.” Lạc Ninh .

 

Nhân Tông năm xưa cũng thể nhược.

 

Thái hoàng thái hậu bảo vệ cả đời, thể ông cũng chuyển biến . ông cam tâm nhận thua, liền lén lút dùng đan d.ư.ợ.c.

 

Các triều thần thấy Tiểu hoàng đế gầy yếu như , phỏng chừng đều sẽ nhớ tới Nhân Tông.

 

Không ai nguyện ý tin tưởng nó thể biến thành một khác với phụ nó.

 

Tiêu Hoài Phong đè xuống một cuộc đọ sức kinh tâm động phách, qua mấy năm một quyền phiệt khác sẽ lớn mạnh lên — bên suy bên thịnh, hoàng quyền suy lạc tất định trợ trưởng quyền thần.

 

“Cũng , thể nó quả thực lắm.” Ánh mắt Tiêu Hoài Phong ảm đạm xuống.

 

Dựa theo tình trạng thể của nó, nó thể lớn lên cập quan còn khó , càng đừng nhắc tới việc tiếp nhận công khóa phồn trọng bực như "Hoàng đế" .

 

Cho dù hy vọng của Tiêu Hoài Phong thành sự thật, Tiểu hoàng đế tương lai thể dung nạp Tiêu Hoài Phong ? Phỏng chừng khó.

 

Đi đường tắt, thực chất là con đường xa nhất; mà đường gần ngay mắt.

 

Lạc Ninh hiểu ý của .

 

“Hoài Phong, từ nhỏ nhồi nhét tư tưởng tương lai sẽ kế vị, ?” Lạc Ninh hỏi.

 

 

Loading...