Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 470: Rốt Cuộc Cũng Phản Kích
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chớp mắt đến tết Trung thu.
Lạc Ninh hoảng hốt một chút.
Trước khi Mẫu hậu qua đời, nàng mang hoa lựu tiến cung thăm bà, lúc đó mới qua tết Đoan Dương.
Sao bất tri bất giác Trung thu ?
Thời gian dường như vô cùng dài đằng đẵng, Lạc Ninh nhớ , luôn cảm thấy bản một đoạn đường cực dài, giống như con đường dốc xuất cung , điểm dừng; nhưng ngắn, lúc hồn mấy tháng trôi qua .
Nàng hỏi Tiêu Hoài Phong: “Năm nay đón lễ ?”
Hắn bận.
Sự đọ sức với Thân Quốc công, đến thời khắc cuối cùng đều thể nhẹ nhõm.
Trong lòng rõ kết cục, điều chỉ mang cho lòng tin, chứ bảo buông lỏng cảnh giác. Hắn là một đại tướng càng đ.á.n.h càng hăng, kinh nghiệm chiến tranh phong phú.
“Đón chứ. Gọi cả Tam ca tới.” Tiêu Hoài Phong .
Thôi Chính Khanh nhà, nếu còn thể gọi cả .
Lạc Ninh nhớ tới , thuận miệng hỏi: “Biểu dạo tin tức truyền về ?”
“Đệ ít việc. Dư Hàng Bạch thị bên an , sẽ tìm phiền phức cho nàng và A Hựu, Chính Khanh sẽ thỏa đáng những chuyện .” Tiêu Hoài Phong .
Lạc Ninh .
Một ngày tết Trung thu, Lạc Ninh phát tiền thưởng cho tất cả quản sự trong Vương phủ, còn sắp xếp ngày nghỉ cho , quản sự thể diện thể nghỉ luân phiên hai ngày.
Các quản sự ai nấy đều khen ngợi Vương phi, chỉ khảng khái mà còn nhân từ.
Chính viện cũng .
Chỉ là ở chính viện của Lạc Ninh đều gia nghiệp, nghỉ ngơi cũng chỗ để , cho nên tiền thưởng của nàng liền tăng gấp đôi.
“... Không ai gia quyến.” Lạc Ninh dường như mới phát hiện chuyện , cảm thán với Tiêu Hoài Phong.
Tiêu Hoài Phong: “Thế chẳng ? Trung tâm với nàng.”
Người gia quyến, sinh những tâm tư lệch lạc khác. Cho dù kẻ thù thu mua, cũng tay từ .
“Khổng ma ma và các ma ma nhắc tới, mấy nha nhỏ khác, lẽ sẽ lục tục tìm cho bọn họ một phu tế .” Lạc Ninh .
Khẩu vị của nàng, khá giống với ý tứ chiêu tế cho nữ nhi nhà , chứ gả nữ nhi ngoài.
Tỉ mỉ nghĩ , nha của nàng cho dù gả chồng, vẫn sẽ việc bên cạnh nàng. Trước một ả xoay quanh Lạc Ninh, cả nhà ả đều xoay quanh Lạc Ninh.
Tính toán như , quả thực khác gì chiêu tế.
như , đại nha của Lạc Ninh liền hết cách phối với thuộc hạ tiền đồ bên cạnh Tiêu Hoài Phong.
Chuyện nhất thời .
Lạc Ninh liền : “Nghĩ một đằng một nẻo, thật là. Lúc nào rảnh rỗi .”
Tiêu Hoài Phong mẫn cảm nàng một cái.
Lạc Ninh tưởng gì đó, gì cả.
ngày tết Trung thu, Lâm Hoa viện thiết yến tiệc, bày hương án cúng trăng.
Thần vương đến từ sớm, cùng Tiêu Hoài Phong ở thứ gian đ.á.n.h cờ, nhàn thoại.
Lạc Ninh sắp xếp thỏa chư sự vãn thiện, nhận lấy khay trong tay tiểu nha , đích bưng tiến , liền thấy Thần vương vẫn đang về Thôi Chính Khanh: “Đệ dẫn bắt tác phường , còn giấu giếm tin tức.”
Tiêu Hoài Phong dường như kinh ngạc, ngẩng mặt lên: “In ấn ngân phiếu giả?”
“Chấn kinh ?” Thần vương , “Trịnh thị tùy tiện mua một chiếc bình mai hai vạn lượng bạc, đây vẫn là Lão Tứ năm xưa cho .
Bạc trong tay bọn họ, tiêu xài tựa như nước chảy, tưởng tham ô là đủ ? Bất quá chuyện cũng mới vài năm, căn cơ còn nông cạn.”
“Không ngân phiếu của triều đình, lưu thông ?” Tiêu Hoài Phong hỏi.
Thần vương: “Các loại ‘dẫn’ của châu phủ địa phương, chẳng là trợ trưởng cho ngân phiếu in giả của Trịnh gia ? Cầm ngân phiếu của Trịnh gia, ở tiền trang của Trịnh thị, đương nhiên thể dùng giống như ‘quan ngân phiếu’.”
Sắc mặt Tiêu Hoài Phong âm trầm như nước: “Chuyện triệt để điều tra! Phải đại sát một phen, bịt kín lỗ hổng !”
Lạc Ninh đặt chén xuống.
Nàng theo lo lắng. Nàng quỷ mười mấy năm, từng ngân phiếu tư nhân ủ thành đại họa, hẳn là Tiêu Hoài Phong đè xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-470-rot-cuoc-cung-phan-kich.html.]
Nàng châm cho hai bọn họ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tiêu Hoài Phong khẽ vuốt cằm: “A Ninh, nàng xuống , bận rộn một lúc lâu .”
“Bận xong . Khi nào khai phạn?” Lạc Ninh hỏi.
Thần vương định , đói , bất cứ lúc nào cũng thể khai yến thì Tiêu Hoài Phong đột nhiên về phía hai bọn họ: “Tác phường in ấn ngân phiếu giả, tin tức còn thể giấu giếm ?”
Lạc Ninh chấn động.
Thần vương khẽ nhíu mày: “Hoài Phong, cảm thấy rò rỉ phong thanh ?”
“Chắc chắn.” Tiêu Hoài Phong , “Tác phường quan trọng như , thể chỉ một tầng phòng hộ. Đã bại lộ, tin tức các nơi truyền . Tam ca nhận thư, Thân Quốc công cũng nhận thư.”
Sắc mặt Thần vương cũng trầm xuống: “Ông sẽ thế nào?”
Trái tim Lạc Ninh thắt c.h.ặ.t.
Tiêu Hoài Phong : “Đương nhiên là cá c.h.ế.t lưới rách.”
“Sao cơ...”
“Có thể công đ.á.n.h nội đình, nắm Hoàng đế trong tay, nắm c.h.ặ.t bộ trong nội đình. Ta hỏi , chúng dám động đậy ?” Tiêu Hoài Phong .
Thần vương mãnh liệt dậy.
Hắn đầu, thấy Tiêu Hoài Phong vẫn đó: “Mau ch.óng điều tiến cung!”
“Cũng cách khác: Để chúng tưởng lầm ông sẽ công đ.á.n.h nội đình, thực chất ông cũng thể công đ.á.n.h Ung Vương phủ, g.i.ế.c .” Tiêu Hoài Phong .
Thân Quốc công là võ tướng, đại viên siêu phẩm, ông thể nuôi phủ binh.
Có thể nuôi năm trăm . thực tế thể nuôi bao nhiêu, thì cũng giống như việc ông in ấn ngân phiếu giả , triều đình tra là t.ử tội, tra thì chính là tư binh của ông .
Phái phủ binh, xuất kỳ bất ý công đ.á.n.h Ung Vương phủ, mới thực sự là nhất lao vĩnh dật.
Phong hiểm lớn, sinh cơ cũng là lớn nhất.
Tiêu Hoài Phong đến đây, huýt một tiếng sáo.
Bên ngoài chút động tĩnh, cực nhẹ, tựa như gió thổi qua ngọn cây.
Một lát , Chu phó tướng tiến : “Vương gia, an bài thỏa đáng.”
“Rất .” Tiêu Hoài Phong nhàn nhạt .
Thấy Lạc Ninh và Thần vương đều về phía , liền : “Ta cũng phủ binh.”
Hắn chỉ là võ tướng, còn là vương. Cho dù đất phong, chiếu theo luật lệ, phủ binh thể nuôi nhiều hơn Thân Quốc công.
Mà Ung Vương phủ, ở chân hoàng thành tấc đất tấc vàng, chiếm cứ một nơi rộng lớn, cụ thể nuôi bao nhiêu , ai thể ?
Lạc Ninh đến đây, phân phó Thạch ma ma: “Mau dọn thức ăn lên, gì đều bưng lên hết.”
Nhìn về phía Thần vương và Tiêu Hoài Phong, “Ăn chút , ăn no mới sức đ.á.n.h .”
Thần vương: “...”
Đệ cũng hổ báo thế , là theo Hoài Phong mới như ? Quả nhiên một nhà chung một cửa.
Thạch ma ma rõ nguyên do, nhưng vẫn mau ch.óng phân phó.
Đám Tiêu Hoài Phong nhanh ch.óng ăn cơm.
Bên ngoài trời tối, lúc đèn l.ồ.ng thắp sáng, bức tường ngoài phía tây động tĩnh.
“Hoài Phong, là mũi ch.ó ? Bất kỳ nguy cơ chiến sự nào cũng thể ngửi thấy.” Thần vương bất đắc dĩ, “Đệ đoán chuẩn .”
Tiêu Hoài Phong dậy.
Chu phó tướng lấy một bộ giáp mỏng của tiến , mặc cho .
“Tam ca, đến ngoại thư phòng; A Ninh, nàng về chính viện. Nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì cũng đừng sợ hãi.” Tiêu Hoài Phong .
Hắn xách một cây trường thương, ngoài.
Nửa canh giờ , bên ngoài Ung Vương phủ biến thành chiến trường, thậm chí động dụng cả chiến nỗ, b.ắ.n xuyên qua một góc mái nhà của chính viện.
Lúc bó đuốc ném , Lạc Ninh trấn định phân phó nha phụ nhân xách thùng nước cứu hỏa, đối với tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài sung nhĩ bất văn.