Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 472: Đại Hoạch Toàn Thắng

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:44
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Hoài Phong nhiều khuyết điểm, Thôi Chính Lan từ nhỏ chướng mắt , cho dù quả thực năng lực.

 

Nàng chướng mắt đắc ý.

 

, nàng tình thế cấp bách trảm sát Thân Quốc công, Tiêu Hoài Phong mắng nàng.

 

Thân Quốc công Tiêu Hoài Phong hất ngã xuống đất, tiến lên bồi thêm một đao là .

 

Nói cách khác, Tiêu Hoài Phong tám phần khó nhất phía , hai phần tiện nghi cuối cùng Thôi Chính Lan nhặt mất.

 

Ân oán cừu hận giữa Tiêu Hoài Phong và Thân Quốc công, cũng gần mười năm , hẳn là đích kết liễu Thân Quốc công.

 

Đó là tâm kết của .

 

Thôi Chính Lan một bầu nhiệt huyết, chỉ hỗ trợ, mau ch.óng g.i.ế.c c.h.ế.t Thân Quốc công, đừng để xảy bất kỳ biến cố nào nữa, suy xét nhiều như .

 

Nàng võ nghệ , thiếu chút linh hoạt, đại bá nàng cũng nàng như .

 

Nàng nhặt món hời — chỉ đem công lao nhường cho thượng phong, ai dám nhặt của thượng phong? Đây là c.h.ế.t.

 

Đợi nàng hồn nghĩ thông suốt điểm , ghim c.h.ặ.t Thân Quốc công xuống đất .

 

Nàng tưởng rằng Tiêu Hoài Phong chắc chắn bất mãn. Hai bọn họ là thích, Tiêu Hoài Phong nể mặt Thôi gia sẽ g.i.ế.c nàng, nhưng thiếu việc mắng nàng.

 

khen nàng "tí lực tồi, chiến thuật cũng tồi".

 

Hắn tán thưởng nàng.

 

Cho dù nàng hái mất quả đào, cũng khẩu đầu tưởng thưởng nàng.

 

Một chủ soái thực sự, sẽ nguyện ý cho thuộc hạ cơ hội lập công. Giống như giờ phút , Tiêu Hoài Phong độc chiếm công lao, cam tâm tình nguyện chia cho Thôi Chính Lan.

 

Chỉ cần thuộc hạ thể nắm bắt cơ hội biểu hiện.

 

Một chủ soái hợp cách, chỉ cần năng lực xuất chúng, tâm hung cũng .

 

Thôi Chính Lan liền nghĩ, nàng đời đều sẽ trung thành với Ung Vương.

 

Tiêu Hoài Phong trở về Ung Vương phủ.

 

Ung Vương phủ của Thân Quốc công hủy hoại một phần ba, chính viện cũng tổn hại.

 

May mắn thoát nạn là Lâm Hoa viện.

 

Tiêu Hoài Phong tiến cửa xuống ngựa, cao giọng hỏi Đào bá: “Vương phi kinh hách ?”

 

“Không , Vương phi luôn chỉ huy hành sự, nửa phần sợ hãi, Vương gia.”

 

Nằm trong dự liệu.

 

Tiêu Hoài Phong nhàn nhạt một cái: “Nàng đang ở ?”

 

“Ở Lâm Hoa viện.”

 

Tiêu Hoài Phong cưỡi ngựa nội trạch, trực tiếp đến Lâm Hoa viện.

 

Ở cửa viện xuống ngựa, hộ viện đỡ một cái, mới vững.

 

Doãn ma ma đợi ở cửa, thấy thế cao giọng hô: “Vương phi, Vương gia trở về .”

 

Lạc Ninh từ minh đường xông .

 

Nàng nâng đỡ Tiêu Hoài Phong, thấy Tiêu Hoài Phong quá tốn sức, gọi Thạch ma ma đến hỗ trợ.

 

Tiêu Hoài Phong mặc cho hai bọn họ đỡ trở về. Một tia sức lực cuối cùng đều cạn kiệt, tứ chi vô cùng nặng nề.

 

Lạc Ninh gọi Lận Chiêu: “Đến giúp Vương gia cởi giáp.”

 

Nàng thạo lắm.

 

Lận Chiêu theo trong ngọa thất.

 

Lý y của Tiêu Hoài Phong huyết thủy nhuộm thành màu đỏ sẫm. Cả ướt sũng, từ đầu đến chân, chảy bao nhiêu mồ hôi.

 

Trên bắp chân, cánh tay đều vết thương, may mà đều tính là sâu, cầm m.á.u kết một lớp vảy mỏng.

 

Hắn xuống động đậy, Lạc Ninh bảo bưng nước tới, cùng Doãn ma ma, Thạch ma ma, tỉ mỉ lau chùi cho .

 

Các nha trẻ tuổi lui cửa.

 

Lận Chiêu vẫn đang hỏi: “Thôi Trắc phi trở về ? Nàng chứ?”

 

“Nàng nên ngoài, bên ngoài ai nấy đều v.ũ k.h.í tinh lương.” Thu Hoa cũng lo lắng.

 

Lận Chiêu: “Vũ khí của nàng cũng . Nguyệt tiền mỗi tháng của nàng , đều tiêu việc mua v.ũ k.h.í .”

 

Thu Hoa: “...”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Tiêu Hoài Phong trầm trầm ngủ , bên tai còn thanh tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-472-dai-hoach-toan-thang.html.]

 

Hắn đầu tiên ngủ say như , vô tri vô giác.

 

Đợi lúc tỉnh , ánh tà dương vàng rực từ song cửa sổ chiếu , nhuộm cửa sổ phía một mảnh kiều diễm.

 

Gian ngoài tiếng chuyện.

 

“Người .” Tiêu Hoài Phong gọi.

 

Rất nhanh, Thu Lan tiến lệnh.

 

Tiêu Hoài Phong đợi một lát, Đào Diệp mập mạp bưng một chén nước tiến , Lạc Ninh.

 

“Vương phi ?” Hắn hỏi.

 

Một giấc ngủ quá sâu, cứng đờ, thấy bản chỉ mặc trung y, mặt là nha trẻ tuổi, nhúc nhích.

 

“Vương phi luôn ở ngoại viện; Thôi gia đến, Lục tướng cũng đến , Thần vương điện hạ cũng .” Thu Lan .

 

Tiêu Hoài Phong: “Đi gọi Vương phi trở về.”

 

Thu Lan đáp , chạy chậm ngoài.

 

Đào Diệp hầu hạ canh y. Nha vì mập mạp, cao lên ít, một sức lực , lúc Tiêu Hoài Phong cảm thấy chân tay cứng đờ, ả thể nâng đỡ .

 

Tiêu Hoài Phong tùy ý mặc một kiện ngoại bào, liền ở tại chỗ thong thả dạo bước, hoạt động khớp xương tứ chi.

 

Đợi đến khi gần như thể tự do hoạt động, Lạc Ninh trở về .

 

“... Cảm thấy thế nào?” Nàng quan thiết hỏi.

 

Sau khi Mẫu hậu qua đời, nàng lâu lộ cảm xúc sung mãn như .

 

“Chỉ là mệt quá thôi, thương. Hoãn một hai ngày là .” Tiêu Hoài Phong .

 

Lại hỏi, “Người bên ngoài đến gì?”

 

Lạc Ninh thở dài một : “Một đống lớn chuyện a, Hoài Phong. Thịnh Kinh thành mười mấy năm nay từng xảy binh loạn như .”

 

Đường phố, phòng xá, hủy hoại bao nhiêu.

 

Người của Tiêu Hoài Phong, của Thân Quốc công, chiến t.ử bảy phần, thương hai phần, song phương chỉ còn tới một phần hảo vô tổn.

 

Gần Ung Vương phủ đều là nơi ở của đạt quan quý nhân, phòng xá của bọn họ hủy trong chiến loạn, điêu nô nhân cơ hội ác.

 

Tóm đêm qua, mấy ngàn oan hồn phiêu đãng trung.

 

“... Chỉ riêng thi thủ của những binh sĩ chiến t.ử , xử lý thế nào đều thành chuyện phiền phức. Nơi biên thùy.” Lạc Ninh .

 

Biên cương đất rộng thưa, đặc biệt là những nơi như Bắc Cương, khí hậu khô hanh, t.h.i t.h.ể của sĩ chiến t.ử tùy quân yểm mai, lập một cái "Binh hồn trủng".

 

“Chính Lan ? Nàng thiện hậu thế nào?” Tiêu Hoài Phong nhíu mày.

 

Lạc Ninh: “Vẫn là câu đó, nơi biên thùy, những kinh nghiệm đó của nàng dùng . Hoài Phong, đều đợi định đoạt.”

 

Tiêu Hoài Phong dậy.

 

Hắn ngủ cả ngày, ngoài lúc mới dậy thoải mái lắm, bây giờ đỡ hơn nhiều, ngoại viện.

 

Thôi tướng quân và Thần vương quả nhiên vẫn còn ở đó.

 

Hai tiên chúc mừng Tiêu Hoài Phong.

 

“Tàng binh vượt xa quy chế phủ binh của ông , tội ‘mưu nghịch’ ông trốn thoát . Một mạch Trịnh thị tồi hủy.” Thôi tướng quân .

 

Thần vương thì : “Mẫu hậu luôn hy vọng thể thắng, Hoài Phong. Đệ thắng , liền đủ để cáo úy linh Mẫu hậu trời.”

 

Tiêu Hoài Phong trong lòng nhẹ nhõm, gật gật đầu. Hắn đắc ý, bởi vì phía còn nhiều chuyện: “Thiện hậu phiền phức ?”

 

“Tự nhiên là phiền phức.”

 

“Bổn vương ở ngoại ô thành vài cái điền trang, lấy một chỗ, chuyên môn xây ‘Binh hồn trủng’, bất luận là binh của Trịnh gia của bổn vương, đều chôn cùng một chỗ.” Tiêu Hoài Phong .

 

Thôi tướng quân: “Như . Thi thủ hậu cần doanh của Kinh Kỳ doanh kéo ngoài thành , chỉ đợi ngài hạ lệnh.”

 

Thần vương vuốt cằm: “Ta phái báo cho Phủ ty nha môn, bảo bọn họ thông báo từng nhà từng hộ.”

 

Tiêu Hoài Phong: “Chút chuyện nhỏ , tại định đoạt ?”

 

Thôi tướng quân gì.

 

Thần vương thì : “Kẻ nào tư cách vượt qua , đưa những quyết định lớn ?”

 

Tiêu Hoài Phong thêm gì nữa.

 

Hắn bảo Thần vương và Thôi tướng quân đều về , ngày mai thượng triều bình thường, những chính vụ đều sẽ xử lý.

 

“Hoài Phong, chuyển đến phủ tạm trú ?” Thần vương đột nhiên hỏi.

 

 

Loading...