Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 475: A Ninh, Ta Đồng Ý Để Nàng Đi Thiều Dương
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:47
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Ninh quỳ.
Không nàng .
Vị trí nàng , vặn nghiêng lệch đối diện với Tiêu Hoài Phong. Nàng tiến lên hai bước, định đối diện thẳng với thì rảo bước tới gần, đỡ lấy vai nàng.
Đào bá khi xong lời , quỳ xuống , miệng hô vạn tuế.
“Bình .”
Tiêu Hoài Phong dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y Lạc Ninh, dẫn nàng về phòng ngủ.
Trên mặt Lạc Ninh biểu cảm gì. Nàng cố gắng tỏ như thường, nhưng cố ý giả vờ rốt cuộc vẫn giống, điều khiến nàng trông vẻ cứng ngắc.
“Người , y phục.” Tiêu Hoài Phong hô vọng ngoài.
Đào bá thấp giọng phân phó: “Doãn ma ma, Hà ma ma, mau hầu hạ Thánh thượng y phục.”
Ngoại trừ hai bà , những khác thạo lắm; nhưng bình thường hầu hạ y phục, đều là mấy đại nha , Doãn ma ma bọn họ là quản sự bà t.ử, phụ trách việc .
Cục diện đổi quá nhanh, cả Lạc Ninh đều ngơ ngác, kéo theo bên cũng cho .
May mà Đào bá sự “hoảng hốt” lời của bọn họ, giúp đỡ sắp xếp.
Tiêu Hoài Phong chuyển bình phong.
Một lát , hai vị ma ma triều phục cho , xõa tóc .
Lúc Lạc Ninh mới : “Để chải đầu cho .”
Tiêu Hoài Phong nắm tay nàng một cái: “Được.”
Những còn lui ngoài.
Lạc Ninh trong gương đồng, mà cũng đang nàng.
Nàng rốt cuộc cũng : “Sao trông chút căng thẳng? Lại chẳng ý khí phong phát.”
“Mệt lắm.” Đôi mắt đen của Tiêu Hoài Phong u tĩnh, tham lam quấn lấy ánh mắt nàng trong gương, ẩn nhẫn khắc chế.
“Trẻ như kêu mệt , về ?” Lạc Ninh trêu chọc .
Tiêu Hoài Phong kéo nàng, để nàng lên đùi , cái lược trong tay Lạc Ninh suýt chút nữa rơi xuống đất, tóc đen của xõa đầy vai.
“A Ninh, bảo Khâm Thiên Giám chọn ngày, qua vài ngày nữa sẽ cử hành đại điển phong Hậu. Vừa khéo Vạn Thọ sơn tế tự, nàng cùng .” Tiêu Hoài Phong sâu mắt nàng.
Tay của , gần như dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy nàng, sợ nàng đau.
Ngón tay dường như cứng đờ.
“Hoài Phong.” Lạc Ninh thấp giọng gọi .
Tiêu Hoài Phong phảng phất như nhận linh đan diệu d.ư.ợ.c, cúi hôn lên môi nàng.
Trái tim đang căng thẳng của , cuối cùng cũng buông lỏng ba phần.
Dần dần, nếm vị mặn chát của nước mắt, dừng , khóe mắt Lạc Ninh lăn xuống giọt nước mắt to như hạt đậu.
“Đừng A Ninh, là .” Hắn dùng tay lau nước mắt cho nàng.
Muốn bảo nàng đừng , cảm thấy nàng nên một trận.
Sau khi Mẫu hậu qua đời, nàng nên lớn một trận.
Nước mắt của Lạc Ninh, là thiển thường triếp chỉ (nếm qua liền thôi), nàng để ý lắm lau .
Giọng mang theo nước, nàng : “Hoài Phong, giữa và , thắng thua do định.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tiêu Hoài Phong rũ mi mắt, nàng. Không dám nàng.
“... Hoài Phong, cũng để thua, nhưng sức lực cùng . Thiếp chỉ thể đến đây thôi.” Nàng .
Lạc Ninh và lúc mới đại hôn, nghĩ rằng hai là chủ tớ, nàng gọi là Vương gia, nhưng từng tự xưng là .
Giận dỗi một .
Về từ từ cảm nhận thiện ý của , nàng dần dần thả lỏng, ngày tháng trôi qua còn thoải mái tự tại hơn ở Văn Khởi viện.
Sáng hôm nay Lạc Ninh vẫn còn đang do dự.
Tiêu Hoài Phong khi đăng cơ gặp nàng, nàng lẽ nào hiểu nỗi lo lắng của ?
Hắn như , nàng nhẫn tâm để bại trong tay nàng?
Hắn cả đời đều từng t.h.ả.m bại hèn nhát bao giờ.
Đào bá đúng.
Nơi là nội đình.
Gặp , nàng quỳ xuống, miệng hô “Vạn tuế”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-475-a-ninh-ta-dong-y-de-nang-di-thieu-duong.html.]
Hắn còn là trượng phu của nàng nữa.
Hắn là Quân.
Khắp thiên hạ, là vạn , còn ai tư cách sóng vai cùng.
Vương gia và Vương phi, tuy rằng cũng chênh lệch về phận, quy củ nhẹ hơn nhiều.
Nàng chỉ thể đến đây thôi.
Nàng nghĩ, tổ mẫu và Mẫu hậu cho nàng tình , bên cạnh cho nàng “tình bạn”, Tiêu Hoài Phong cho nàng tình yêu.
Nếu dừng ở đây, tất cả những gì nàng đều sẽ hủy diệt, đổi.
Tình cảm nàng khát cầu, vô cùng trân quý.
Lạc Ninh xong, Tiêu Hoài Phong nặng nề ôm nàng trong lòng.
Nước mắt của nàng ướt vạt áo . Lúc đầu cảm thấy thương cảm, đó liền cảm thấy đau thấu tim gan, giống như thứ gì đó sống sượng bóc tách .
Nỗi đau Mẫu hậu qua đời, cũng nhân cơ hội cuộn trào lên, Lạc Ninh lớn thành tiếng.
Nàng ôm lấy eo Tiêu Hoài Phong, lớn trong lòng .
Nước mắt của Tiêu Hoài Phong, rơi đỉnh đầu nàng.
Lạc Ninh bao lâu, đó cảm thấy thở nổi, đầu óc đều choáng váng, tay cũng còn sức ôm c.h.ặ.t.
Tiêu Hoài Phong lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng.
“A Ninh, nàng đưa quan tài Mẫu hậu Thiều Dương.” Hắn .
Lạc Ninh ngước mắt.
Đôi mắt nước rửa qua chút sưng, con ngươi trong veo đen láy.
“... Tục cũ một quy củ gọi là ‘Lượng âm’, thể dùng danh nghĩa , hai mươi bảy tháng mới phong Hậu.” Hắn .
Lạc Ninh chỉ .
“Nàng cứ . Nàng nhiều bối rối, cần thời gian từ từ suy nghĩ cho rõ ràng. Hai mươi bảy tháng , nàng trở về. Ta đợi nàng Vạn Thọ sơn tế tự.” Hắn .
Lạc Ninh: “Hoài Phong...”
“Nếu như, hai mươi bảy tháng nàng chịu trở về, nàng thư cho . Đến lúc đó như nàng mong , ‘Vương phi bệnh thệ’.” Hắn .
Nói đến đây, đột nhiên dậy, với nàng, “Nàng y phục rửa mặt, một lát sẽ trở .”
Hắn tóc cũng chải, mặc thường phục Hoàng đế, trực tiếp ngoài.
Lạc Ninh ở đó, hồi lâu động đậy.
Thật lâu , nàng mới dậy, gọi nha múc nước cho nàng rửa mặt.
Một lát , Tiêu Hoài Phong trở .
Hắn đưa cho Lạc Ninh một cuộn giấy vàng.
Lạc Ninh ngẩn .
Mở , là chiếu thư phong Quận chúa.
“... Thôi thị?” Lạc Ninh họ chiếu thư, ngẩn một chút.
“Nàng , ‘ tên đổi họ’ ? Khi tỏ ý với đại cữu cữu, nhờ ông giúp một việc, thêm một cái tên trong gia phả.
Thôi gia nhiều chi, Thôi thị là đích nữ chi thứ chín của bàng chi Thôi gia, khỏi ba đời (tam phục). Vợ chồng chi thứ chín mất sớm, để một mụn con cái nào.
Có điều nội trạch nhiều chuyện, chuyện sẽ lung tung, chuyện tính rõ ràng. Thêm mầm độc đinh , đến lúc đó tìm một cái cớ.
Nàng chỉ phong hiệu Quận chúa, đất phong, còn Thôi thị ở Thịnh Kinh chỗ dựa, ở Thiều Dương dám khi dễ nàng.” Hắn chậm rãi .
Lạc Ninh chăm chú .
Nàng mấy mở miệng, nên lời.
“Nàng nếu chịu về, phần chiếu thư sẽ công bố thiên hạ; nàng nếu chịu về, đón nàng. A Ninh, việc cũng do nàng chủ.” Tiêu Hoài Phong .
Ta nàng thắng, A Ninh. Ở chỗ , nàng sẽ thua bất kỳ ai, bao gồm cả .
Ngón tay Lạc Ninh, nhẹ nhàng vuốt ve cuộn giấy vàng . Nàng rũ mi mắt, đôi mắt đến sưng vù, chút mơ hồ.
Nàng nhẹ nhàng lau ánh nước nơi khóe mắt: “Hoài Phong, thà rằng sự lựa chọn.”
Không sự lựa chọn, c.ắ.n răng nhẫn nhịn, giống như Mẫu hậu , từ từ bà liền nhận mệnh. Lạc Ninh từ nhỏ hiểu khổ trung tác lạc (tìm vui trong khổ), một chút ngọt ngào đủ để an ủi nàng, nàng sợ chịu khổ.
Nàng , kiến thức qua tự do, còn cam tâm trở về? Nếu trở về, thâm tình và sự tín nhiệm của , phụ lòng.
Tiến thoái lưỡng nan.
Ai cũng , vận mệnh cho bọn họ thử thách như .