Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 476: Lòng Trung Thành Của Người Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phòng ngủ chính điện Khôn Ninh cung, bố trí khác gì chính viện Ung Vương phủ.

 

Tiêu Hoài Phong đích hỏi đến, gần như giống hệt ở nhà, ngay cả tấm bình phong dùng để ngăn cách , đều là cùng một đế, cùng một kỹ thuật thêu, thậm chí tú nương thêu bình phong cũng là cùng một .

 

Đêm khuya, Lạc Ninh ôm trong lòng, thái dương nàng lấm tấm mồ hôi mỏng.

 

Tiêu Hoài Phong hôn lên tóc xanh của nàng.

 

Ngón tay Lạc Ninh mềm nhũn, rúc nghỉ ngơi.

 

Tiêu Hoài Phong chuyện, Lạc Ninh cũng . Sau một trận vui vẻ đầm đìa kết thúc, hai đều buồn ngủ.

 

Hôm , giờ Dần ba khắc ( 3:45 sáng) mới rời giường.

 

Lạc Ninh cũng tỉnh, liền : “Còn muộn hơn nửa canh giờ.”

 

“Không cần từ Vương phủ chạy tới.” Tiêu Hoài Phong .

 

Lạc Ninh màn trướng quen thuộc, nhất thời phản ứng kịp nàng đổi chỗ ở.

 

Doãn ma ma dẫn Thu Lan và Đào Diệp tiến , y phục cho Tiêu Hoài Phong. Khác với hầu hạ Vương gia chỗ nào, Doãn ma ma nhất nhất rõ ràng.

 

Cùng Tiêu Hoài Phong lên điện, là Đào bá, hiện giờ đổi giọng gọi ông là Đào công công. Về , ông sẽ là Bỉnh b.út đại thái giám của Ngự Thư phòng.

 

Lạc Ninh tiễn đến cửa.

 

Ngày , nàng gọi đám tâm phúc đến mặt, rõ tình huống với các nàng.

 

Nàng về Thiều Dương.

 

Doãn ma ma, Hà ma ma thất kinh.

 

Đặc biệt là Hà ma ma, thậm chí quên cả đổi giọng: “Vương phi, là chủ nhân trung cung , nội đình ai tới quản lý?”

 

Lạc Ninh trầm mặc một chút.

 

Nàng tâm tư đùa, cũng trả lời vấn đề , chỉ : “Qua vài ngày nữa liền khởi hành.

 

Thu Lan, ngươi xuất cung về tiềm để một chuyến, thu dọn đồ cũ của chúng cho ; Thu Hoa, ngươi cũng theo về, an đốn cho Cố Trạm.”

 

Hai đáp .

 

Không chần chờ, cũng nửa phần nghi hoặc, nhanh nhẹn việc.

 

Lạc Ninh về phía Khổng ma ma và Đào Diệp: “Các ngươi tự nhiên là theo chứ?”

 

Hai chút do dự: “Vâng.”

 

Lận Chiêu ở bên cạnh, Lạc Ninh còn mở miệng, nàng tranh : “Vương phi, thuộc hạ cũng theo .”

 

“Được.” Lạc Ninh .

 

Doãn ma ma, Hà ma ma hai .

 

Lạc Ninh liền cho mấy lui xuống, giữ Hà ma ma, Doãn ma ma hai .

 

“Nếu nhớ lầm, Doãn ma ma bà năm nay bốn mươi mốt, Hà ma ma bốn mươi tuổi, ?” Lạc Ninh hỏi.

 

Hai vị ma ma , khen Lạc Ninh trí nhớ .

 

“Giống như hai vị tư lịch, kiến thức, Mẫu hậu đích chọn lựa, tương lai thiếu phò tá trung cung hai ba mươi năm.

 

Hai vị theo việc ở tiềm để hai năm, Thánh thượng ngài sẽ bạc đãi các bà. Bất kể tương lai cục diện thế nào, các bà đều thể đưa yêu cầu với Đào công công.

 

Các bà nơi nào, sai sự gì, hoặc là về quê dưỡng lão v. v... Ta từng đáp ứng, về các bà cả đời đều thể dựa , nhưng thể mang theo các bà Thiều Dương.

 

Một là quá xa, các bà sẽ hợp thủy thổ, khác với đám trẻ bọn họ; hai là đại tài tiểu dụng, hai vị vốn dĩ nên là hầu hạ trong cung.” Lạc Ninh .

 

Hà ma ma vẫn hoảng hốt về phía nàng; mà Doãn ma ma, hiểu ý tứ của nàng.

 

Doãn ma ma quỳ xuống: “Nương nương, lão nô tự cầu sai sự với Đào công công. Người việc đều bận rộn, những chuyện nhỏ phiền bận tâm.”

 

Lạc Ninh dậy, đỡ cánh tay bà: “Như .”

 

Khẳng định suy đoán của bà.

 

Hà ma ma hiểu lắm. Hai vị ma ma tuy rằng lịch duyệt sai biệt lắm, lĩnh ngộ lực chênh lệch.

 

Doãn ma ma hành lễ nữa, cùng Hà ma ma lui ngoài.

 

Hà ma ma mờ mịt: “Chúng ? Đào tổng quản... sai sự bên phía Đào công công, ông sắp xếp xong ? Còn thể cầu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-476-long-trung-thanh-cua-nguoi-dau-tien.html.]

 

“Ý của nương nương, chắc sẽ một trở .” Doãn ma ma thấp giọng .

 

Hà ma ma tinh thần chấn động: “Thật ?”

 

“Nương nương cố ý , chúng cả đời dựa . Lời , chẳng , khả năng sẽ trở về ?” Doãn ma ma .

 

Chuyện quá xác định, Lạc Ninh rõ.

 

Lạc Ninh một ưu điểm, Doãn ma ma sớm phát hiện, Lạc Ninh sẽ bày mưu tính kế ngoài sáng: “Những ngày rời , các ngươi là nguyện ý trông coi, là tìm chủ nhân mới, đều tùy các ngươi.”

 

Nếu trông coi, tương lai nàng trở về, chắc chắn sẽ ủy thác trọng trách, Khôn Ninh cung còn ai thể vượt qua địa vị của hai vị ma ma.

 

Nếu tâm tư mới, Lạc Ninh cũng tôn trọng, cũng sẽ tức giận.

 

Nàng cố ý nhắc nhở các bà, tình phân “từng hầu hạ ở tiềm để”, các bà bất kể đến , đều phận, đừng tự hạ thấp .

 

“Chúng bây giờ?” Hà ma ma hỏi.

 

Doãn ma ma liền : “Chúng tự cầu Đào công công, trông coi Khôn Ninh cung. Chỉ cần Khôn Ninh cung chủ nhân mới dọn , cửa cung chúng nương nương giữ cho c.h.ặ.t.”

 

“Nương nương thật sự ý , trực tiếp phân phó Đào công công? Ngộ nhỡ Đào công công đồng ý với chúng , chúng thế nào cho ?” Hà ma ma hỏi.

 

Doãn ma ma liền : “Đây cũng là cơ hội nương nương cho chúng . Chúng cầu, là lòng trung thành của chúng . Thánh thượng một ngày nhớ nhung nương nương, sẽ chiếu cố chúng thêm vài phần.”

 

Hà ma ma: “...”

 

nghĩ tới chuyện .

 

“Thánh thượng và nương nương tình ý như , ngài há thể để Khôn Ninh cung phủ bụi? Đào công công việc bên cạnh ngài, thông thấu hơn chúng , chỉ cần chúng cầu, là thể ở Khôn Ninh cung.” Doãn ma ma .

 

“Ta bây giờ chủ kiến, bà.” Hà ma ma , “Ta chỉ trông coi đồ cũ của nương nương, cũng . Một bó tuổi , cái gì cũng mong.”

 

Hà ma ma sống bốn mươi năm, chỉ mấy năm ở bên cạnh Lạc Ninh là sống những ngày lành.

 

Cái “, chỉ ăn no mặc ấm, mà là trong lòng thoải mái.

 

Trước mặt Lạc Ninh phàm việc gì cũng quy củ. Có quy củ, nhưng quy củ nhiều, chỉ cần vượt khuôn phép, thể tương đối nhẹ nhàng tự tại.

 

Nếu tương lai Lạc Ninh mãi mãi về, Hà ma ma thà rằng xuất cung về quê, bà cũng hầu hạ chủ t.ử mới. Lạc Ninh là chủ t.ử duy nhất của bà .

 

Khóe mắt bà thấy ánh nước, giống như nghĩ thông: “Thánh thượng đăng cơ , chẳng lẽ phong nương nương Hậu ? Sao ?”

 

Doãn ma ma liền : “Bà ở bên ngoài quá lâu , tâm nên c.h.ặ.t chẽ . Lời , là lời và bà thể ?”

 

Tim Hà ma ma thót lên.

 

“Bà đúng.”

 

Hai tính toán, tạm thời gác nhắc tới.

 

Cố Trạm lén lút câu với Lạc Ninh.

 

“Vương phi, rời kinh ?” Nàng hỏi.

 

Lạc Ninh gật đầu.

 

“Lần với Thánh thượng, Lễ bộ sẽ chọn ngày cho ngươi và Hồ Vân Kiêu. Chỉ là thời gian động loạn, quan viên quản việc phái xuống .

 

Gần đây Thánh thượng đăng cơ, Lễ bộ bận rộn các loại phong thưởng, phỏng chừng qua năm. Có điều ngươi yên tâm, việc sẽ với Đào công công, bảo ông đợi qua năm thích hợp nhắc nhở Thánh thượng.” Lạc Ninh .

 

Cố Trạm: “Vương phi, giục hôn kỳ.”

 

Đôi mắt nàng sáng ngời, con ngươi đen trắng rõ ràng Lạc Ninh, “Người định giả bệnh ?”

 

Lạc Ninh : “Chỉ chiêu thôi.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

“Ta nghĩ cũng . Gần đây nghiên cứu một phương t.h.u.ố.c thực liệu, uống , đè cuống lưỡi nôn , giống hệt như m.á.u, màu sắc, mùi vị đều giống.” Cố Trạm , “Vương phi, góp sức .”

 

Lạc Ninh chăm chú nàng.

 

“A Trạm, ngươi...”

 

“Ta , một khi tham gia, sẽ thể lộ diện nữa, còn theo chăm sóc .” Cố Trạm , “Ta nguyện ý theo .”

 

“Hôn sự của ngươi...”

 

“Ta quen . Giống như Thu Hoa tỷ tỷ , tỷ , mới với . Bất kỳ ai ở chỗ , đều thể xếp . Bên phía cần góp sức, thể.” Cố Trạm .

 

Nói , nàng liền quỳ xuống, “Vương phi, hãy để hiệu lực .”

 

 

Loading...