Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 477: Sự Thông Tuệ Của Tĩnh Lạc Công Chúa

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:49
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Ninh đỡ Cố Trạm dậy.

 

Nàng khẽ thở dài: “Ta hy vọng các ngươi đều , để các ngươi hy sinh vì .”

 

“Sao tính là hy sinh?” Cố Trạm , “Người là ân nhân của , chỉ là báo ân. Có ân báo, tương lai sẽ xuống mười tám tầng địa ngục.”

 

Lạc Ninh nhịn , nhẹ nhàng xoa xoa tóc nàng.

 

Cố Trạm là một thuần túy.

 

Có thể là tuổi còn nhỏ. Tuy rằng chịu qua chút mài giũa của cuộc sống, một trái tim vẫn giống như bảo thạch, cứng rắn trong suốt, dính tạp chất.

 

“Ngươi nỡ bỏ Hồ gia?” Lạc Ninh hỏi.

 

Cố Trạm: “Chỉ là chăm sóc một thời gian, đợi khỏe , sẽ trở về. Trái bất quá hai ba năm.”

 

Lại , “Bọn họ đều hiểu. Bọn họ một khi việc , chỉ khen .”

 

Khi nàng câu , lòng tin mười phần, ngữ khí chân thành.

 

Lạc Ninh một cái.

 

“Ngươi với Hồ gia một tiếng.” Lạc Ninh .

 

Trong lòng nàng tuy nỡ, nhưng cũng đem tấm chân tình khác dâng cho nàng đẩy xuống đất. Lạc Ninh nhận lấy.

 

Nàng nghĩ, Cố Trạm mới cập kê, muộn hai năm thành chuyện .

 

Chân của Hồ Vân Kiêu khỏi, quan, Hồ Thất Sơn tương lai tiền đồ vô lượng, thời gian hai ba năm, để bọn họ rõ lòng , cũng như tính cách của đối phương, cũng tính là chuyện .

 

Tổng hơn thiếu niên giai ngẫu biến thành oan gia.

 

Sau khi Tiêu Hoài Phong hạ triều, trực tiếp về Khôn Ninh cung, so với ngày thường về nhà còn sớm hơn nửa canh giờ.

 

Trời lạnh, Lạc Ninh và giường lớn lâm song (sát cửa sổ) ở phòng ngủ, lấy bàn cờ .

 

Rất lâu đ.á.n.h cờ .

 

Nàng mới nửa ván, Tiêu Hoài Phong liền : “Tiến bộ .”

 

“Học lâu như , gỗ mục cũng khai khiếu .” Lạc Ninh .

 

Trước bữa tối, Lạc Ninh đều nhắc tới chuyện hôm nay, mãi cho đến khi Tiêu Hoài Phong chủ động hỏi tới.

 

“... Ngày mời chí các cung dự tiệc, tiệc nôn m.á.u, cứ với bên ngoài là bệnh cũ tái phát, đóng cửa dưỡng bệnh.” Lạc Ninh .

 

Tiêu Hoài Phong trầm mặc hồi lâu, mới : “Được.”

 

Đêm nay, giày vò Lạc Ninh chút tàn nhẫn.

 

Lạc Ninh thoáng qua cái bát sứ thanh hoa, phát hiện cầm —— đáp ứng nàng, sẽ dùng biện pháp khác ép nàng khuôn khổ.

 

Lạc Ninh lúc vui vẻ nhất, nước mắt lăn xuống, Tiêu Hoài Phong hôn .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Vài ngày , Lạc Ninh mở tiệc chiêu đãi chư vị Đại trưởng công chúa, cùng với mấy vị phu nhân Thôi gia; ngoài còn các Thân vương phi kinh triều hạ Tiêu Hoài Phong đăng cơ, còn về đất phong, cũng trong danh sách mời.

 

Sắc mặt Lạc Ninh cực kém.

 

Bình Dương trưởng công chúa lo lắng, luôn hỏi nàng: “Nương nương chỗ nào thoải mái?”

 

Lạc Ninh thoái thác ngại.

 

Nàng chỉ , bản thời gian đang bệnh.

 

“... Trận đại chiến đó, chịu chút kinh hãi, vẫn luôn sốt nhẹ, mấy ngày còn ho khan, thể là vết thương cũ tái phát.” Lạc Ninh .

 

Nàng trận đại chiến của Thân Quốc công với Tiêu Hoài Phong.

 

Lúc đó c.h.ế.t mấy ngàn .

 

Oan hồn cứ lảng vảng gần con phố đó, nhiều lớn, trẻ nhỏ thể nhược bệnh.

 

Mà Lạc Ninh thời gian đó quả thực từng ngoài ứng thù, ai từng thấy tung tích của nàng.

 

Nàng sốt nhẹ mấy tháng, là bệnh cũ lúc nàng đỡ đao, đều thầm kêu trong lòng, e rằng nàng chống đỡ đến đại điển phong Hậu.

 

Mọi đều tâm tư riêng.

 

Lạc Ninh giống như nhịn , dùng tay áo che miệng mũi ho khan, cây trâm ngọc ở tay thò trong cổ họng, đè cuống lưỡi.

 

Nàng ho sặc sụa.

 

Từng ngụm từng ngụm m.á.u tươi, từ trong miệng nàng phun , mỗi mặt đều sợ đến mức hồn phi phách tán.

 

Bình Dương trưởng công chúa vẫn luôn run rẩy. Bà , luống cuống xổm mặt Lạc Ninh, nên vỗ vỗ lưng cho nàng .

 

Khi Lạc Ninh “hôn mê bất tỉnh”, là Lận Chiêu bế nàng trở về.

 

Bình Dương trưởng công chúa vẫn luôn theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-477-su-thong-tue-cua-tinh-lac-cong-chua.html.]

 

Đến Khôn Ninh cung, Lạc Ninh mở mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay hoàng tỷ: “Ta , giả vờ đấy.”

 

Nàng ”, hoàng tỷ chỉ coi như nàng an ủi ; thấy nàng “giả vờ”, đôi mắt đẫm lệ của hoàng tỷ nháy mắt mở to.

 

Bà ngẩn : “Giả vờ?”

 

“Tỷ đợi chải rửa.” Lạc Ninh .

 

Đào Diệp bưng nước nóng , Lạc Ninh rửa mặt y phục, hoàng tỷ mang theo đôi mắt sưng vù kỹ nàng: Tuy rằng khỏe mạnh hồng hào, nhưng khí sắc cũng .

 

“Sao thể lừa ?” Hoàng tỷ vỗ mu bàn tay nàng.

 

Nói , nghẹn ngào, “Ta chỉ coi cũng giống như Mẫu hậu, đột nhiên liền...”

 

Lạc Ninh nắm tay bà: “Hoàng tỷ, thoáng như .”

 

“Sao giả bệnh?” Hoàng tỷ hỏi.

 

Lạc Ninh liền suy nghĩ của nàng.

 

Hoàng tỷ ngạc nhiên.

 

Thật là ly kinh phản đạo, thật là hợp lý.

 

Lạc Ninh luôn luôn là như , như ôn thôn, thực chủ kiến. Bất cứ chuyện gì đặt lên nàng, đều sẽ khiến quá mức bất ngờ.

 

Chỉ là nghĩ đến việc nàng xa, quan tài của Mẫu hậu cũng , Bình Dương trưởng công chúa bi từ trong lòng tới.

 

Bà nhất thời cảm xúc phập phồng quá lớn, ghé vai Lạc Ninh, thống thống khoái khoái một trận.

 

Tiếng truyền gian ngoài.

 

Tiêu Hoài Phong tin, vội vàng về Khôn Ninh cung, liền thấy trong nội điện chỉ hai Lạc Ninh và hoàng tỷ, nước mắt của hoàng tỷ ướt cả y phục Lạc Ninh.

 

“Đã A Ninh việc gì, liền về đây. A Ninh yên tâm, ‘bệnh’ của sẽ truyền ngoài.” Bình Dương trưởng công chúa dậy, hành lễ với Tiêu Hoài Phong.

 

“Hoàng tỷ, về cũng sẽ gửi thư cho tỷ. Báo bình an với tỷ.” Lạc Ninh .

 

Hoàng tỷ khẽ gật đầu, sợ , xoay .

 

Tiêu Hoài Phong đợi bà ngoài, tiến lên ôm lấy Lạc Ninh.

 

Hắn hôm nay rời khỏi Khôn Ninh cung nữa.

 

Phu thê hai rúc trong nội điện, tóc mai chạm , chút chuyện.

 

Thực dặn dò cụ thể gì, đều là chuyện vụn vặt bình thường.

 

Lúc chạng vạng, Tĩnh Lạc công chúa cầu kiến.

 

Lạc Ninh liền : “Ta gặp . Muội cũng là quan tâm .”

 

“Đi .”

 

Tĩnh Lạc công chúa mang theo một cái hộp đồ ăn, là điểm tâm nàng tự , đến thăm Lạc Ninh.

 

“Hoàng tẩu, thể xuống đất ?” Tĩnh Lạc công chúa ngờ nàng đích ngoài, kỹ nàng, “Người cảm thấy đỡ hơn chút nào ?”

 

“Đỡ nhiều .” Lạc Ninh , “Muội đừng lo lắng.”

 

Tĩnh Lạc công chúa quan tâm vài câu.

 

Nàng lờ mờ chút gì đó, nhưng nàng cái gì cũng , xoay .

 

Hôm , Tĩnh Lạc công chúa tới.

 

Lạc Ninh cũng kiên nhẫn tiếp đãi nàng, còn với nàng: “Điểm tâm tối qua đưa tới, mùi vị tệ.”

 

“Tự học đấy.” Tĩnh Lạc công chúa .

 

Lạc Ninh khen nàng khéo tay, còn Khổng ma ma thể học theo nàng.

 

“... Hoàng tẩu, rời kinh ?” Tĩnh Lạc công chúa đột nhiên hỏi.

 

Lạc Ninh biểu cảm gì, nàng vài , vô cùng bình tĩnh : “Sao hỏi như ?”

 

“Lúc khâm liệm Mẫu hậu, quá lợi hại, đụng quan tài, đụng rách mu bàn tay, rơi vết m.á.u. Ta định lúc thủ linh nhân lúc ai chú ý lau, phát hiện còn nữa.

 

Đợi Mẫu hậu xuất tấn, và Tam ca bọn họ cũng tiến lên đỡ quan tài đó. Ta là đỡ, Mẫu hậu , nhưng các đều . Các hẳn là càng nỡ bỏ Mẫu hậu.

 

Sau đó nghĩ, Mẫu hậu hẳn là táng trong quan tài đó. Nếu bà quan tài khác, Hoàng tẩu sẽ đích đưa tiễn chứ? Mẫu hậu đối đãi với , giống như con đẻ.” Tĩnh Lạc công chúa .

 

Lạc Ninh nhạt, hồi lâu mới : “Tĩnh Lạc, thật là một thông minh, thảo nào thể sống vô thanh vô tức trong cung .”

 

Không chú ý, sống tương đối nhẹ nhàng, cần một chút trí tuệ.

 

“Hoàng tẩu, nếu xuất cung, thể mang theo ?” Tĩnh Lạc công chúa , “Triều thần gần như ai còn nhớ rõ .”

 

 

Loading...