Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 478: Đưa Tiễn

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:50
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Ninh nhắc tới việc với Tiêu Hoài Phong.

 

Tiêu Hoài Phong trầm ngâm một lát, với Lạc Ninh: “Nó thể , điều trong chuyện cũng lợi hại, nó suy nghĩ cho kỹ.”

 

Lại , “Trên danh sách tông thất tên của nó, danh sách do Lễ bộ quản. Nó cập kê , triều thần sẽ chọn phò mã cho nó, hoặc là xin tứ hôn.

 

trở , chỉ thể với Lễ bộ là nó ‘yểu mệnh’. Một khi yểu mệnh, thì cái gì cũng còn nữa.”

 

Còn , “Lúc nó đối kháng Trịnh thị đứt ngón tay, trong lòng ghi cho nó một công, sẽ ban cho nó một tòa Công chúa phủ, ngoài còn bổng lộc. Những thứ , nó chỉ thành mới thể . Nàng với nó, bảo nó tự chọn.”

 

Lạc Ninh khẽ gật đầu: “Ta với .”

 

Nàng gọi Tĩnh Lạc công chúa tới, với nàng việc .

 

Nàng : “Hoàng tẩu, chỉ là tiễn Mẫu hậu, cũng định một trở , sẽ gây phiền toái cho . Nếu đến lúc đó cần ‘yểu mệnh’, cũng là tự nguyện, sẽ oán trách bất kỳ ai.”

 

Lạc Ninh hiểu, nàng thà rằng cần bổng lộc và Công chúa phủ, cũng rời khỏi hoàng cung.

 

nàng cũng c.h.ế.t, quyết tuyệt nàng cái gì cũng cần nữa.

 

Nàng hẳn là xem thử.

 

Xem thử Thiều Dương thế nào, thích hợp cho nàng sinh tồn , cũng như nàng thể tìm tự tại và nơi nương tựa .

 

Lạc Ninh gật đầu, bảo nàng thu dọn.

 

Việc Lạc Ninh hộc m.á.u, Phúc Thanh Đại trưởng công chúa nhanh cho Lạc gia.

 

Tổ mẫu, nhị thẩm tam thẩm và Tống Minh Nguyệt của Lạc Ninh đều thỉnh chỉ, cung thăm bệnh.

 

Nàng liền cho các bà .

 

Việc đương nhiên thể rầm rộ cho mỗi .

 

Lạc Ninh chỉ để các bà thấy, sắc mặt nàng cũng , bệnh trạng; giữ riêng tổ mẫu , là phù linh (đưa linh cữu) nam hạ.

 

Tổ mẫu yên tâm.

 

“Con còn sống là đủ , A Ninh.” Tổ mẫu .

 

Còn về những cái khác, tổ mẫu . Đến tuổi của tổ mẫu, đời nhiều chuyện thể cưỡng cầu.

 

Bà chỉ mong Lạc Ninh khỏe mạnh.

 

Mới hai mươi tuổi, thế nào cũng sống cho , ngày tháng về còn dài.

 

Nữ quyến Lạc gia một lát, trở về .

 

Lão tổ mẫu yên tâm, thần thái thư giãn; nhị thẩm tam thẩm và Tống Minh Nguyệt đầu óc mơ hồ, đều tự suy đoán trong lòng.

 

Ai cũng hỏi nhiều.

 

Khi Lạc Ninh xuất phát, bốn chiếc thuyền, chiếc thuyền lớn dẫn đầu treo cờ “Vân Huy tướng quân”, từ xa thể thấy phó tướng cầm đao boong thuyền.

 

Chiếc thuyền ở giữa tương đối khiêm tốn. Tuy rằng lớn, nhưng treo đầy rèm, chỉ lờ mờ thấy vài .

 

Chiếc thuyền phía cũng nhỏ, một chiếc thuyền thậm chí mấy con ngựa tệ.

 

Sương sớm lượn lờ, gió bên sông Độ Hà thấu xương, bến tàu kết một lớp băng dày; tuyết rơi mấy ngày còn tan hết, giẫm lên bùn đất, chất đống ở bên cạnh, giống như vết thương chịu khép miệng.

 

Tiêu Hoài Phong đưa một chiếc còi vàng cho Lạc Ninh.

 

“... Đã dạy nàng , thổi chứ?” Hắn hỏi.

 

Hắn mặc áo choàng gió màu đen, bên thêu vân văn tường vân bằng chỉ vàng, khác gì .

 

Lạc Ninh Trường Anh Đại tướng quân bên chân: “Thật sự đưa nó cho ?”

 

“Đương nhiên.” Tiêu Hoài Phong , “Phó tướng vẫn luôn nuôi nấng nó, hiểu nó. Đến Thiều Dương, việc nuôi ch.ó giao cho Hứa phó tướng là .”

 

Lạc Ninh dùng sức nắm c.h.ặ.t chiếc còi, cấn lòng bàn tay nàng đau đớn, nhưng nàng một câu cũng .

 

Nàng chỉ gật đầu: “Thiếp sẽ trông coi nó thật . Đa tạ bỏ những thứ yêu thích, Hoài Phong.”

 

“A Ninh, đợi nàng trở về.” Hắn , tiến lên ôm nàng một cái.

 

Lạc Ninh cũng ôm .

 

Lần , hỏi Lạc Ninh, còn trở về . Có thể hiểu, Lạc Ninh thể bỏ , trong lòng nàng .

 

Nàng nhất định sẽ trở về.

 

Thần vương và Bình Dương trưởng công chúa cũng đến bến tàu. Hai mang theo tùy tùng, chỉ là theo xe ngựa của Tiêu Hoài Phong cùng tới đây.

 

Huynh hai về phía chiếc thuyền ở giữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-478-dua-tien.html.]

“Mẫu hậu, nguyện an nghỉ.” Bình Dương trưởng công chúa quỳ xuống dập đầu.

 

Mặt đất bến tàu ẩm ướt lạnh lẽo, nước ướt váy bà, đầu gối hàn ý ẩn ẩn. Bà áp trán mặt đất ẩm ướt, hồi lâu ngẩng lên.

 

Thần vương cũng quỳ xuống dập đầu.

 

Tiêu Hoài Phong vén vạt áo, quỳ xuống bên cạnh Thần vương.

 

Hắn quỳ, tất cả bên cạnh, bao gồm cả Lạc Ninh, thảy đều quỳ xuống.

 

Không hương nến, cũng pháo giấy ngựa các loại tế phẩm, tại bến tàu lúc bình minh sắc trời sáng, dập đầu hành lễ, tiễn Thái hoàng thái hậu.

 

Bên đại lễ kết thúc, Thôi Chính Lan xong việc thuyền, xuống.

 

Nàng quỳ một gối, hành lễ với Tiêu Hoài Phong, đó mới : “Bệ hạ, nhổ neo .”

 

Tiêu Hoài Phong ừ một tiếng.

 

Lạc Ninh giao dây thừng của Trường Anh Đại tướng quân cho Thôi Chính Lan.

 

Trên mặt Thôi Chính Lan vui vẻ, dám biểu lộ quá mức, dắt ch.ó .

 

Trường Anh Đại tướng quân dường như nhận sự biệt ly, giãy thoát khỏi tay Thôi Chính Lan, cọ ống quần Tiêu Hoài Phong.

 

Mi mục Tiêu Hoài Phong hiếm khi nhu hòa, xoa xoa đầu nó: “Đi .”

 

Trường Anh Đại tướng quân lúc mới chạy về hướng Thôi Chính Lan, theo nàng .

 

Tay của Tiêu Hoài Phong, vẫn luôn nắm lấy Lạc Ninh.

 

Thật lâu , mới buông .

 

Hắn buông, Lạc Ninh ngược nhẹ nhàng nắm lấy tay . Mấy thở như , buông .

 

Nàng chút gì đó.

 

một câu nào đủ để khiến trái tim hai yên , mỗi câu đều sáo rỗng, Lạc Ninh liền cái gì cũng , xoay lên thuyền.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Thần vương và Bình Dương trưởng công chúa chỉ ở phía .

 

Đoàn thuyền rời khỏi bến tàu.

 

Gió lạnh thổi lạnh thấu tim, ngón tay Bình Dương trưởng công chúa đông cứng, gò má cũng lạnh đến phát cứng.

 

Mặt trời mọc lên, rải xuống mặt sông ánh nước lấp lánh, đoàn thuyền chỉ còn cái bóng. Chúng đón ánh mặt trời như , lái khỏi kinh thành.

 

Đường trở về tương đối xa, cần một ngày đường.

 

Bình Dương trưởng công chúa trong thùng xe, ôm lò sưởi tay, cuối cùng cũng hoãn vài phần, mới hỏi: “Vừa hình như thấy Tĩnh Lạc.”

 

“Là nó.”

 

“Đệ đưa nó luôn ?” Bình Dương trưởng công chúa hỏi, “Đợi Lễ bộ hỏi tới hôn sự của nó, trả lời thế nào?”

 

“Liền bệnh . Bên Thái y viện, tìm cái mạch án là .” Tiêu Hoài Phong .

 

Bình Dương trưởng công chúa: “Chó của đưa ; Trắc phi của còn phong Vân Huy tướng quân, Chính phi của cũng .”

 

Dừng một chút, bà hỏi, “Hoài Phong, triều thần chắc chắn khuyên tuyển phi , việc qua năm sẽ ầm ĩ lên.”

 

“Triều thần khuyên nội đình việc, chẳng qua là rảnh rỗi. Yên tâm, sẽ tìm chút việc cho bọn họ .” Tiêu Hoài Phong .

 

Bình Dương trưởng công chúa thêm gì nữa.

 

Thần vương vẫn luôn trầm mặc.

 

“Tam ca, thoải mái ?” Bình Dương hỏi .

 

Thần vương lắc đầu: “Mẫu hậu nam hạ , trái tim như rơi xuống đất.”

 

Lại , “Ta truyền tin cho Chính Khanh, bảo cũng nam hạ, thuận tiện giúp đỡ một chút. Hoài Phong đều sắp xếp xong , lẽ dùng đến Chính Khanh, nhưng thêm một thêm một sự giúp đỡ. Đệ hẳn là đến .”

 

Tiêu Hoài Phong khẽ gật đầu.

 

“Đợi trở về, nên phong thưởng cho . Đệ góp sức trong vụ án Thân Quốc công.” Tiêu Hoài Phong .

 

Thần vương: “Đệ mong chờ lắm đấy.”

 

Huynh hai tùy ý trò chuyện vài câu, Thần vương chút buồn ngủ, dựa thùng xe ngủ gật; Bình Dương trưởng công chúa cũng ngủ .

 

Đợi bà tỉnh , phát hiện Tiêu Hoài Phong một ngẩn ngơ về phía , đang ngẩn , thần sắc lạc lõng.

 

Hắn che giấu tất cả cảm xúc, chỉ ở trong thùng xe yên tĩnh, mới để lộ sự cô độc của .

 

Bình Dương trưởng công chúa nhắm mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, quấy rầy .

 

 

Loading...