Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 481: Còn Không Bằng Chó

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:59:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Ninh ở đầu đường trại làng thực vật rậm rạp, lẳng lặng chăm chú phía .

 

Nàng sống ở Thiều Dương ba năm, nơi gần thành khu như , từng xảy t.h.ả.m sự như thế.

 

Không nơi nào ánh mặt trời trong trẻo ấm áp. Có đôi khi, chỉ là bản đủ cao, tầm mắt thấy âm u mà thôi.

 

Thôi Chính Lan cũng chuyện.

 

“Muội nếu lập một đại công, Thánh thượng ngài sẽ phong Đại tướng quân ?” Thôi Chính Lan mở miệng.

 

Lạc Ninh: “Muội phong tướng quân ?”

 

“‘Vân Huy tướng quân’ còn bằng ch.ó.” Thôi Chính Lan về phía con ch.ó đen .

 

Lạc Ninh cũng sang.

 

Lời sai, ch.ó đen là Trường Anh Đại tướng quân.

 

Đại tướng quân cũng là phong hiệu, phẩm cấp cao hơn tướng quân.

 

Lận Chiêu hỏi nàng: “Ngươi định gì? Hiện giờ lập công khó.”

 

“Có thể biến thuộc quốc thành châu phủ.” Thôi Chính Lan , “Bất kể là ai hạ lệnh, năm đó tàn sát trại làng , chắc chắn là cầm quyền vương đình hiện nhiệm của nước Ly.”

 

Lạc Ninh nghiêm túc nghĩ nghĩ, với nàng: “Mấy năm gần đây mưa thuận gió hòa.”

 

Tuy rằng Nhân Tông và Thái hoàng thái hậu qua đời, Thân Quốc công loạn, Tiểu hoàng đế thiền vị, như rung chuyển bất an, thực loạn chỉ lòng .

 

Tiêu Hoài Phong vẫn luôn kiểm soát cục diện vững, để bá tánh nhàn tâm lúc dư t.ửu hậu tán gẫu những chuyện thú vị .

 

Ngoại trừ thủ đoạn sắt đá của , cũng là ông trời tác hợp, mưa thuận gió hòa, liên tiếp hai năm lương thực mùa lớn.

 

Đây mới là hòn đá tảng lợi nhất để định cục diện, là ý chỉ của trời cao. Nếu Tiêu Hoài Phong năng lực thông thiên triệt địa, cũng thể thuận lợi vượt qua cửa ải khó khăn.

 

Lận Chiêu tiếp lời Lạc Ninh: “Lương thực mùa, quốc khố sung túc, vây cánh Thân Quốc công thu thập càng thuận lợi. Lúc , tân quân cần cái gì lập uy?”

 

“Đánh hạ thuộc quốc.” Lạc Ninh .

 

Hai các nàng kẻ xướng hoạ, cướp lời Thôi Chính Lan nhất.

 

Thôi Chính Lan kinh hỉ về phía Lạc Ninh: “Tỷ cũng cảm thấy khả thi?”

 

“Nợ m.á.u trả bằng m.á.u.” Lạc Ninh .

 

“Giọng điệu của tỷ chút giống Thái hoàng thái hậu.” Thôi Chính Lan .

 

Lạc Ninh: “Câu Mẫu hậu từng .”

 

Cho nên nàng là đang thuật .

 

Không chỉ biểu cảm giống, tốc độ cũng giống bà.

 

Thôi Chính Lan thầm nghĩ trong lòng, A Ninh tỷ tương lai về trong cung, đó mới là nơi trở về của tỷ . Tỷ chú định vận mệnh tương quan mật thiết với Thái hoàng thái hậu.

 

Một ngã xuống, sẽ nâng lên một sinh mệnh khác, đây là luân hồi của túc mệnh.

 

“... Muội nên như thế nào?” Thôi Chính Lan hỏi Lạc Ninh.

 

Đám Lạc Ninh, Lận Chiêu đều về phía nàng.

 

Có chút cạn lời.

 

Lận Chiêu Lạc Ninh : “Ngươi hùng tâm tráng chí, cảm tình trong lòng ngươi chẳng chút tính toán nào ? Ngươi cứ xem?”

 

Thôi Chính Lan: “Dựa theo suy nghĩ của , đương nhiên là phái gây chuyện, ép bọn họ đ.á.n.h trả, hoặc là khơi mào tư tâm của biên quân, để bọn họ tay , tiêu diệt bọn họ.”

 

Nói , chột thoáng qua Lạc Ninh, “Dường như là hạ hạ sách.”

 

Lạc Ninh Ung Vương phi hai năm, động “ chính sự”. Nàng chút lĩnh ngộ lực, kiếp quỷ từng thấy nhiều, những điều đó, đều nàng dự trữ đáy lòng.

 

Mưa dầm thấm đất, cho dù nàng cố ý huấn luyện qua tư duy chính khách, khi Thôi Chính Lan đề xuất “báo thù”, trong đầu nàng phác họa vài con đường.

 

“Muội doanh địa . Doanh địa Nam Cương một vị Nguyên soái, hai vị Đại tướng quân, đều là cấp của .

 

Tuy rằng đều là ‘môn sinh Thôi thị’, lòng khác , đặc biệt là kết cục như của Thân Quốc công bày mắt, ai những đó suy đoán kết cục Thôi thị ?

 

Muội lỡ giờ giấc, coi chừng mượn cớ gây khó dễ, coi là cái bia ngắm, thăm dò thái độ của triều đình đối với Thôi gia, cái chức ‘Vân Huy tướng quân’ vất vả lắm mới tới tay liền mất đấy.” Lạc Ninh .

 

Thôi Chính Lan gật đầu: “Tỷ đúng.”

 

Mấy chạy ngựa ngoại ô.

 

Tuy rằng mệt, nhưng mỗi đều thả lỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-481-con-khong-bang-cho.html.]

 

Trường Anh Đại tướng quân cũng chạy như điên bãi đất trống, thi chạy với “Ngọc Sư Tử” của Lạc Ninh, chạy nhanh hơn ngựa, vui mệt.

 

Hôm nay trở về quá muộn, các nàng nghỉ ở khách điếm ngoại thành.

 

Khách điếm tương đối cũ kỹ, Lạc Ninh nhớ tới nàng từng cùng Tiêu Hoài Phong ngoài, trở về cũng quá muộn, kịp thành, ngủ ở gần đó.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nàng trở , nửa đêm về sáng mới ngủ .

 

Hôm dậy sớm thành, Lạc Ninh phái Thu Lan giúp Thôi Chính Lan thu dọn hành trang, giục nàng mau ch.óng nhậm chức.

 

“Ngày mai xuất phát sớm chút. Hôm qua xem dư đồ, từ trong phủ chúng đến nơi đóng quân, hai trăm dặm đất.” Lạc Ninh .

 

Thôi Chính Lan tình nguyện: “Phi ngựa nhanh, một ngày là tới.”

 

“Lúc hưu mộc trở về.” Lạc Ninh , “Muốn ăn cái gì? Đến lúc đó bảo Khổng ma ma cho .”

 

“Khổng ma ma chỉ món tỷ thích ăn, thích ăn.” Thôi Chính Lan , “Muội thích ăn điểm tâm Tĩnh Lạc công chúa , bánh hoa sen, bỏ nhiều mỡ heo.”

 

“Muội thích ăn điểm tâm mỡ heo.”

 

“Không , chỉ loại , ngon. Nương thích ăn bánh hoa táo, cũng là điểm tâm mỡ heo, thích.” Thôi Chính Lan .

 

Lạc Ninh nhớ tới bánh hoa táo.

 

Nhị cữu mẫu từng tặng cho nàng, nàng cảm thấy mùi vị tệ.

 

Tiêu Hoài Phong còn , nàng nếu thích, bảo Nhị cữu mẫu tặng đầu bếp điểm tâm cho nàng, Lạc Ninh từ chối.

 

Kéo suy nghĩ, Lạc Ninh : “Cái cách nào sắp xếp , chuyên môn điểm tâm cho , tự hỏi .”

 

Thôi Chính Lan bĩu môi.

 

Nàng chuyện phiếm, như một câu chính sự, lề mà lề mề, Lạc Ninh cảm thấy nàng chút nỡ bỏ “nhà”.

 

Nhà, đương nhiên chỉ tòa nhà , mà là nơi một đám tụ tập cùng một chỗ.

 

Trước là thuyền, bây giờ là phủ .

 

Có điều, cũng .

 

Khi nàng xuất phát, tiễn nàng.

 

Tĩnh Lạc công chúa cũng tới, mang theo một gói giấy dầu: “Sáng sớm hấp chút điểm tâm, tướng quân đường lót , thể để lâu.”

 

Thôi Chính Lan cầm lấy ngửi một cái, là bánh hoa sen, tâm tình lập tức hơn nhiều.

 

“Đa tạ.” Nàng .

 

Xoay lên ngựa, nhanh nhẹn . Bên cạnh nàng theo hai nữ phó tướng, ngoài còn mấy chục binh, bụi đất bay lên giống như một trận sương mù vàng vọt.

 

Đám Lạc Ninh đều bụi phủ đầy đầu đầy mặt.

 

“... Nhìn thì nỡ , thật một khắc cũng đầu.” Lận Chiêu .

 

Lạc Ninh .

 

Không nỡ là thật, tràn đầy mong chờ đối với tiền đồ cũng là thật.

 

Đó là điều Thôi Chính Lan mong mỏi cả đời. Vì thế, nàng thậm chí tiếc nhập phủ Trắc phi của Tiêu Hoài Phong.

 

Hạ nhân trong phủ của Lạc Ninh, hai là từ kinh thành tới , quản sự ngoại viện của Ung Vương phủ, Lạc Ninh quen.

 

Ngoài còn mấy , là từ nơi khác tới; chỉ một bản địa Thiều Dương.

 

Vị quản sự bản địa Thiều Dương , tên là Tôn Càn, năm nay năm mươi tuổi, so với Đào bá , ông càng thêm nghiêm túc, tinh gầy.

 

Ông là tổng quản sự Tiêu Hoài Phong chỉ định cho Lạc Ninh.

 

Lạc Ninh liền trò chuyện với ông.

 

Xác định ông là nhân vật Tiêu Hoài Phong sắp xếp ở nơi , thể tiếp xúc với Nguyên soái nơi đóng quân, Tri phủ, thậm chí mật thám nước Ly, thái độ của Lạc Ninh đối với ông cung kính.

 

“Phu nhân việc gì, cứ việc phái tiểu nhân .” Ông cung kính .

 

Lạc Ninh khẽ gật đầu.

 

Qua hai ngày, Thôi Chính Khanh tới, còn mua chút lễ vật cho .

 

Biết nhậm chức, Thôi Chính Khanh là bất bình: “Lại đợi ? Vân Huy tướng quân giá t.ử thật lớn.”

 

Lạc Ninh: “...”

 

Sao chua lòm ?

Loading...