Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 491: Phu Thê Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 2026-03-09 00:00:08
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại môn gõ mở.
Rất nhanh, một chiếc hộp nhỏ sơn đen đưa nội viện.
Thu Lan nhận lấy: "Ai gửi ?"
"Nói là Thôi tướng quân gửi." Nha ở nhị môn .
Chân mày Thu Lan khẽ nhíu .
Nàng mở xem một cái.
Một ngọn đèn hoa.
Ngọn đèn hoa hình con thỏ mấy bắt mắt. Chất liệu minh giác, gì khác biệt so với loại bán phố.
Thu Lan vẫn cầm nó nội viện.
Lạc Ninh dạo trong đình viện bữa tối về, thư án cạnh cửa sổ, nàng thắp đèn, lúc chuẩn thư thì Thu Lan tới.
Nhìn thấy đèn hoa, Lạc Ninh đột ngột bật dậy, ống tay áo kéo theo nghiên mực, vết mực nhuộm đen cả giấy và y phục.
Thu Lan kinh hô: "Cẩn thận..."
"Lấy từ ?" Lạc Ninh hỏi.
"Thôi tướng quân sai đưa tới."
"Người ?"
"Chắc ở ngoại viện, là . Không ..."
Lạc Ninh xách đèn hoa, rảo bước chạy ngoài. Ống tay áo màu trơn của nàng dính đầy mực, nhuộm những vệt mực chiếc váy lụa trắng của nàng.
Thu Lan vội vàng theo nàng.
Lạc Ninh vội vã đến ngoại viện, hỏi tiểu tư gác cổng: "Người đưa đồ nãy ?"
"Đã . Là của Thôi tướng quân." Tiểu tư rũ mắt xuống, cung kính đáp lời.
"Trời tối , hướng nào?" Lạc Ninh hỏi.
Tiểu tư: "Tiểu nhân giữ , dừng chân ở dịch trạm."
"Dịch trạm hướng nào?"
Tiểu tư chỉ hướng Đông Nam.
Lạc Ninh liền chạy ngoài như .
Thu Lan nàng cho hoảng sợ, dặn dò tiểu tư: "Mau phân phó hộ viện theo."
Lại gọi Lạc Ninh, "Phu nhân, phu nhân trời tối , chậm một chút!"
Lạc Ninh liều mạng chạy về phía .
Trạch t.ử nàng ở là nơi tĩnh mịch giữa chốn ồn ào. Đi khỏi cổng lầu xa, rẽ qua một lối do tường viện bao quanh, chính là một khu phố chợ gần đó.
Khu phố chợ , cách với trạch t.ử của nàng, bình thường ồn ào đến nàng.
Trời tối , phía tiếng bước chân của Thu Lan và đám gia đinh, Lạc Ninh sợ.
nàng rẽ đến đầu phố chợ, liền dừng bước.
Phần lớn các cửa tiệm phố đều đóng cửa, đường vội vã lướt qua, ánh đèn lác đác, nàng đột nhiên thấy cô tịch.
Nàng đèn hoa trong tay, y phục dính vết mực và bụi đất của , nàng cúi đầu khổ một tiếng.
Thu Lan thở hồng hộc phía nàng: "Phu nhân, chậm một chút."
Lạc Ninh khẽ thở dài một .
Lúc nàng định xoay , cùng Thu Lan, gia đinh trở về, cất giọng nhẹ hỏi: "Sao bẩn hết cả thế ?"
Lạc Ninh đột ngột đầu.
Giọng phát từ gốc cây đầu phố.
Người mặc y phục màu huyền, gần như hòa một thể với bóng cây, chìm khuất trong màn đêm.
Nước mắt Lạc Ninh đong đầy hốc mắt.
Nàng bước tới một bước, hai bước, nước mắt theo động tác của nàng, tựa như hạt châu đứt chỉ lã chã tuôn rơi.
Nàng rơi một vòng tay rắn chắc.
Thu Lan khi ngẩn ngơ, xua xua tay, hiệu cho gia đinh đều lùi .
Lạc Ninh phảng phất như một giấc mộng.
Lúc tiếng trống canh ba vang lên, nàng mới loáng thoáng trở về hiện thực.
Nam nhân bên cạnh ngủ say.
Phu thê trùng phùng, Lạc Ninh quá lợi hại, lúc về nội viện ầm ĩ một phen, nàng dán c.h.ặ.t n.g.ự.c , tay chịu buông .
Vẫn là bế Lạc Ninh tắm rửa.
Hắn xe ngựa mệt nhọc, chuyện với Lạc Ninh một lát, liền chìm giấc mộng; Lạc Ninh cũng mệt, nhưng trong đầu luôn sục sôi thứ gì đó, khiến nàng khó mà ngủ sâu.
Trên tủ đầu giường trong màn trướng một ngọn đèn minh giác, đậy l.ồ.ng đèn, chỉ còn chút ánh sáng nhỏ nhoi.
Một tia sáng, cũng đủ chiếu rọi màn đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-491-phu-the-trung-phung.html.]
Lạc Ninh nhẹ nhàng sờ mặt Tiêu Hoài Phong.
Lúc vuốt ve cái thứ hai, liền mở mắt.
Đôi mắt đen nhánh nàng, mặt sang, hôn lên môi nàng.
Lạc Ninh sấp n.g.ự.c : "Thiếp đ.á.n.h thức ?"
"Rất mệt, ngủ ." Tiêu Hoài Phong .
Hắn ba ngày đều ở lưng ngựa, chỉ khi thành tìm một khách điếm, gột rửa bụi bặm đầy , một bộ y phục sạch sẽ.
Sợ hun đến nàng.
Lúc tắm rửa ở khách điếm, chợp mắt một lát, ước chừng nửa canh giờ. Ba ngày nay, cũng chỉ ngủ nửa canh giờ đó.
Trên giường của Lạc Ninh, mùi hương quen thuộc: Huân hương nàng quen dùng, cùng với nhiệt độ cơ thể nàng, khao khát từ lâu.
Ôm nàng, trái tim hơn hai năm nay tìm chốn an , tưởng sẽ nhanh ch.óng ngủ c.h.ế.t ; thực chất cũng là m.ô.n.g lung mơ màng, thần hồn khó mà ngủ sâu.
Lạc Ninh cũng hôn lên mặt .
"... Hoài Phong, từ tới?" Nàng hỏi.
Tiêu Hoài Phong liền : "Thu phục Ly quốc ."
"Bắt sống vương của vương đình, cùng với quyền thần Tiêu thị. Bọn họ đấu đá lợi hại, tóm gọn trong một mẻ lưới.
Chúng là đ.á.n.h úp, đến hai trăm , ngụy trang thành đội hải thương, trực tiếp trộn vương đình của bọn họ." Tiêu Hoài Phong .
Lạc Ninh: "..."
"Phỏng chừng đợi phố phường tin tức, một hai ngày . Biên quân sẽ tiếp nhận chiến tù, ngoài vài kẻ cứng đầu thể phục.
Đây đều là những chuyện nhỏ nhặt râu ria, bọn họ sẽ xử lý." Tiêu Hoài Phong , "Chuyến coi như là chinh đầu tiên khi kế vị."
Lạc Ninh bật .
"Thân chinh nên rung chuông gõ trống, thanh thế to lớn ?" Nàng hỏi.
Tiêu Hoài Phong: "Thắng là . Thanh thế , thể từ từ tạo. Ai chiến huống lúc đó thế nào? Liền thây chất thành núi m.á.u chảy thành sông, bách tính và triều thần cũng sẽ tin tưởng."
Lạc Ninh rộ lên.
Nàng vùi đầu hõm cổ , dán c.h.ặ.t lấy : "Chúc mừng , Hoài Phong."
"A Ninh, về nhà ?" Tay đặt lưng nàng, vuốt ve làn da mát lạnh và mái tóc đen của nàng, thấp giọng hỏi nàng.
Lạc Ninh: "Được."
Lại lật nợ cũ, "Sao tới tìm ? Nếu ngoài tìm , còn định ?"
Tiêu Hoài Phong nâng cằm nàng lên: "Sợ nàng ở đủ, tình nguyện."
Cho nên, tặng một ngọn đèn hoa.
Đợi nàng bước .
Đợi nàng tới gần.
Hắn hứa với nàng, tuyệt đối ép buộc. Chỉ cần nàng vui vẻ.
Nàng hoảng hốt đuổi theo ngoài, tỏ rõ với , nỗi nhớ của đều nơi nương tựa.
"Bây giờ còn sợ ?" Lạc Ninh hỏi.
Tiêu Hoài Phong hôn lên môi nàng.
Lại dằn vặt một hồi.
Lạc Ninh thật sự mệt , lau rửa qua loa nép ngủ say.
Cả nàng dựa trong lòng .
Tiêu Hoài Phong thể là cảm nhận thở và nhịp tim của nàng, giấc mộng liền sâu hơn. Giữa chừng loáng thoáng tỉnh một , thấy nàng ngủ say, liền ngủ .
Đợi lúc tỉnh , mặt trời lên cao.
Lạc Ninh dậy , rửa mặt chải đầu y phục; lấy một bộ y phục của tới, với : "Đây là lúc rời kinh, cố ý đặt đáy rương hai bộ y phục của ."
Sợ nhớ .
Sợ nỗi nhớ quá mức khắc cốt ghi tâm, nơi ký thác, lặng lẽ mang theo hai bộ y phục giày tất của tới.
Sau đó, gửi cho nàng nhiều thư nhà.
Những bức thư đó, nâng đỡ bộ nỗi nhớ của nàng.
Tiêu Hoài Phong những y phục , biểu cảm trở nên vô cùng nhu hòa: "Vẫn cũ."
"Được cất giữ cẩn thận, đương nhiên cũ." Lạc Ninh .
Nàng giúp y phục.
Nha bưng nước rửa mặt đến cửa, Lạc Ninh đích đón phòng ngủ.
Đợi rửa mặt xong, nàng b.úi tóc cho .
Động tác vẻ xa lạ, bất quá ngược cũng quên, tốn chút thời gian, chải cho một b.úi tóc quy củ.
Đợi nàng bận rộn xong, Tiêu Hoài Phong dậy, mà nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.
Lạc Ninh hiểu ý , mặc cho nắm, thuận thế lên đùi .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha