Sau Khi Đích Nữ Hầu Phủ Trọng Sinh, Nàng Càn Quét Tất Cả - Chương 502: Vĩ Thanh (10)

Cập nhật lúc: 2026-03-09 00:00:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vẫn xinh .

 

Trẻ trung, sắc da , đôi mắt trong veo, bất kể để mặt mộc thế nào cũng đều tư sắc. Chỉ là khí chất của nàng quá lạnh.

 

Không ngạo mạn lạnh lùng, mà là xa cách, đạm mạc, giống như bao phủ bởi một lớp sương mờ, ngăn cách ánh mặt trời ở bên ngoài.

 

Là loại đạm mạc nhất, trao bất kỳ thiện ý nào, cũng chấp nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào, sống cô độc giữa tiếng huyên náo.

 

Trên chỉ ba phần ấm.

 

Lạc Ninh hàn huyên với nàng vài câu, hỏi nàng ăn Tết thế nào.

 

Lục Hàm Chân hỏi thăm Lạc Ninh, chỉ là hỏi đáp, thừa nửa chữ.

 

“... Tưởng Vương phủ mưu đồ tạo phản, chuyện ngươi ?” Lạc Ninh hỏi.

 

Lục Hàm Chân thành thật đáp: “Đã . Tin tức của Thận Độc Ti linh thông. Các nàng lén lút bàn tán, thần một chút, thưa nương nương.”

 

Trước đêm giao thừa triều đình mới phong ấn, mùng ba Tết khai ấn, đây là chuyện những năm từng .

 

Nếu Tưởng Vương phủ mưu đồ tạo phản, các triều thần cũng sẽ vất vả như .

 

“Các nàng kết quả thế nào ?” Lạc Ninh hỏi.

 

Lục Hàm Chân vẫn thật: “Thần đối với chuyện hứng thú, tiếp tục . Chắc là , nhưng thần .”

 

Lạc Ninh bèn kể “kết quả” cho Lục Hàm Chân .

 

Lục Hàm Chân vẫn luôn rũ mắt xuống, chỉ lắng .

 

Việc liên quan đến , cũng nàng lọt tai .

 

Cuối cùng Lạc Ninh mới : “Tiêu Hoằng thỉnh cầu Bệ hạ, cưới ngươi Quận vương phi.”

 

Lục Hàm Chân đến đây, mới chậm rãi ngước mắt lên.

 

Đôi mắt đạm mạc gợn sóng như giếng cổ của nàng, khẽ động đậy một chút.

 

Là nghi hoặc, khó hiểu.

 

“Thần?” Nàng hỏi ngược , “Đây là chủ ý của gia phụ?”

 

Phụ nàng rốt cuộc nhận lợi ích gì từ Tưởng Vương phủ? Trong tình huống mà còn đến gần Tưởng Vương phủ, sợ hủy hoại hết thanh danh của hai cha con ?

 

“Không, đây là chủ ý của Tiêu Hoằng. Hắn , ái mộ ngươi.” Lạc Ninh .

 

Lông mày Lục Hàm Chân khẽ nhíu .

 

Nàng liếc Lạc Ninh, nhanh rũ mắt xuống, giọng điệu bình thản : “Nương nương, thần tuy xuất cao, nhưng rốt cuộc cũng là dòng dõi thư hương.

 

Thần từ nhỏ sách, chữ văn, tri thư đạt lễ. Nữ t.ử khuê các chờ gả, là gặp ngoại nam. Thần và vị công t.ử , gần như từng gặp mặt, càng chuyện tư tương thụ thụ.

 

Hắn ái mộ gì đó, tự tính toán của , liên quan đến thần. Còn xin nương nương minh xét, trả sự trong sạch cho thần.”

 

Lạc Ninh lẳng lặng , gật đầu: “Ta từng nghi ngờ ngươi. Chỉ là cho ngươi chuyện . Bệ hạ vẫn đồng ý thỉnh cầu của . Ngươi nếu suy nghĩ gì, cũng thể cho .”

 

Lục Hàm Chân Lạc Ninh một cái.

 

Nàng dường như thể phân biệt thật giả trong lời của Lạc Ninh.

 

Hồi lâu, nàng mới : “Toàn quyền do Thánh thượng và nương nương chủ.”

 

Lạc Ninh hỏi thêm vài câu.

 

Cảm xúc d.a.o động của Lục Hàm Chân chìm xuống.

 

Nàng hề biểu lộ thêm nửa chữ nào nữa.

 

Có một thể lay chuyển , Lạc Ninh cũng hết cách, đành bảo nàng lui xuống.

 

Lục Hàm Chân bước khỏi Khôn Ninh cung, bước chân chậm chạp. Xương cốt nàng như gãy thêm vài phần, chống đỡ nổi thể, nhấc nổi chân.

 

Trở về phòng xá của , đóng cửa sổ, trong phòng một mảnh tối tăm.

 

Nàng ngăn cách ánh sáng ở bên ngoài, cởi áo khoác, lẳng lặng xuống.

 

Nàng dặn dò cung nữ của : “Nương nương việc thì hãy gọi . Nếu nương nương, Bệ hạ truyền triệu, thì đừng phiền.”

 

Cung nữ .

 

Lục Hàm Chân thường xuyên ăn một bữa đói một bữa, tính cách lạnh lùng là quái gở, cung nữ dám trái ý nàng.

 

Nằm yên, buông lỏng suy nghĩ, nàng ngẫm nghĩ kỹ càng những lời Hoàng hậu nương nương .

 

Tưởng vương mưu đồ tạo phản, chuyện quan hệ trọng đại; Tiêu Hoằng lập công, bất kể là triều thần Hoàng đế, đều sẽ cảm kích “đại nghĩa diệt ”.

 

Lúc , gả con gái cho Tiêu Hoằng, đối với Lục gia tự nhiên là chuyện , phụ thể kiếm tiếng thơm cho .

 

Hoàng đế thích nàng lượn lờ trong nội đình, cho dù nàng lập công cũng vô dụng. Nếu thể nhân cơ hội đuổi nàng , cần trở mặt với phụ , Hoàng đế hẳn là vui lòng.

 

Lục Hàm Chân từng gặp Tiêu Hoằng một .

 

Ấn tượng gì ư?

 

Nàng ấn tượng, bởi vì lúc đó nàng chán nản, chỉ quan tâm đến bản .

 

“... Tại hỏi ? Sao trực tiếp chỉ hôn?” Nàng nghĩ.

 

Hồi lâu, nàng nghĩ thông suốt , là Hoàng hậu nương nương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dich-nu-hau-phu-trong-sinh-nang-can-quet-tat-ca/chuong-502-vi-thanh-10.html.]

 

Hoàng hậu nương nương giữa điều hòa, hy vọng cả nhà đều vui vẻ.

 

Lục Hàm Chân nảy sinh một loại ảo giác.

 

Nàng biến thành một chiếc lông vũ nhẹ nhẹ, thể bay khỏi tường cung cao ngất, bay khỏi bức tường viện Lục gia , hòa một thể với trời xanh mây trắng.

 

Như , nàng sẽ còn giá trị nữa, cần lên bàn cân.

 

Tôn nghiêm của nàng nát vụn, xương sống của nàng cũng gãy , nàng nhẹ.

 

Nhẹ bẫng, dường như thoải mái, Lục Hàm Chân từ từ nhắm mắt .

 

Nàng hẳn là .

 

“A!”

 

Âm thanh ch.ói tai, loáng thoáng truyền đến, nhưng linh hồn Lục Hàm Chân xa .

 

Nàng tỉnh từ lúc nào.

 

Phòng ngủ của nàng tọa Bắc triều Nam, vị trí , ánh sáng cũng .

 

Vào đêm, trong phòng thắp mấy ngọn đèn, thái y đang chuyện bên ngoài rèm.

 

Hoàng hậu mặc thường phục, hoa quý nhưng phô trương. Bụng lớn, cho nên nàng vẻ vững, một nữ quan vẫn luôn đỡ tay nàng.

 

Nàng thấy Lục Hàm Chân mở mắt, liền nghiêng về phía : “Tỉnh ?”

 

Lại gọi bên ngoài, “Trần thái y, Lục cô cô tỉnh , bắt mạch cho nàng .”

 

Lục Hàm Chân chớp chớp mắt.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Cổ họng nàng đau rát như lửa đốt.

 

Trần thái y chẩn mạch xong, những lời như kinh mạch cổ tổn thương, từ từ điều dưỡng, lúc mới lui ngoài.

 

Lục Hàm Chân thấy xà nhà.

 

Nàng nãy treo ở đó, thật tự do, thật nhẹ nhõm.

 

Thân xác trọng lượng, hồn phách mới thể tự tại.

 

“Sao treo cổ tự vẫn?” Lạc Ninh hỏi nàng.

 

Lục Hàm Chân mở miệng, cổ họng khàn đặc. Nàng lời, dứt khoát ngậm miệng .

 

Trong phòng trầm mặc một lát.

 

Lạc Ninh bảo cung nữ, thái y đều lui ngoài, chỉ giữ Lận Chiêu bên cạnh .

 

“Lục Hàm Chân, còn tưởng ngươi là một nữ t.ử dũng khí.” Lạc Ninh .

 

Nàng gọi tên nàng.

 

Có tên, họ.

 

Giống như một bàn tay, ấn Lục Hàm Chân xuống đất, nàng thấy dấu chân và cái bóng của .

 

Thật lạ, đột nhiên giẫm mặt đất, chỉ vì câu “Lục Hàm Chân” .

 

“Lục Hàm Chân, ngươi treo cổ mà c.h.ế.t, Thánh thượng sẽ trách phạt cha ngươi. Còn ngươi, bôi đen gia tộc, bọn họ sẽ gạch tên ngươi. Nội đình tìm một chiếc chiếu rách, ném ngươi bãi tha ma.” Lạc Ninh , “Từ nay về , thế gian còn nữa, gió thoảng dấu vết.”

 

Lục Hàm Chân nhắm mắt.

 

Mệt mỏi, vô lực.

 

Có quan hệ gì ?

 

“Ngươi, c.h.ế.t một cách náo nhiệt hơn chút ?” Lạc Ninh hỏi nàng.

 

Lục Hàm Chân dường như hiểu.

 

Lạc Ninh bèn lặp một nữa: “Lục Hàm Chân, ngươi c.h.ế.t một cách náo nhiệt hơn chút ?

 

Ngươi , quan tài bình thường cần mười sáu phu khiêng, lúc bọn họ khiêng sẽ hô lên một tiếng, âm thanh vang dội.

 

Quan tài đặt lên xe tang, treo chuông thất khiếu. Bảy bước một lạy, chuông đồng vang bi ai; con cháu cầm gậy tang cũng , đồng nao, trì địch, đào huân... tiếng nhạc chấn động tận mây xanh.

 

Đây chính là tang lễ, dọc đường pháo nổ dứt, nhạc buồn ngừng, kèn trống thổi đ.á.n.h cho đến tận mộ địa mới thôi.

 

Lục Hàm Chân, nếu ngươi trung thành với bổn cung, bổn cung chức quản sự cô cô của Thận Độc Ti. Đợi tương lai ngươi già c.h.ế.t, bổn cung sẽ tổ chức cho ngươi một tang lễ trọng đại.

 

Như , mỗi đều ngươi. Biết ngươi sinh , khi c.h.ế.t chôn cất ở phương nào. Đội ngũ đưa tang qua trường nhung, sự huyên náo in sâu trong lòng xem.”

 

Lục Hàm Chân lẳng lặng Lạc Ninh.

 

Lời hết của Lạc Ninh, nàng hiểu.

 

Lục Hàm Chân, ngươi thế gian đau khổ , để dấu chân của ngươi ?

 

Ngươi giống như lông vũ, nhẹ nhàng bay ?

 

Ngươi từ trong vũng bùn lên, thừa nhận bản đầy nhơ nhuốc, từ đó mọc đôi chân mới, từng bước từng bước giẫm xuống dấu chân?

 

Cho dù ngày tháng khó khăn, chân là nỗi khổ như d.a.o đ.â.m.

 

“... Được.” Cổ họng Lục Hàm Chân phát tiếng, khàn khàn trả lời Lạc Ninh, “Thần c.h.ế.t náo nhiệt một chút.”

 

 

Loading...