Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 147: Lại Đến Gửi Lao Công Miễn Phí ---

Cập nhật lúc: 2025-11-28 12:05:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Ngũ gia động.

Y sâu Hứa Bảo Phúc một cái, gì thêm, suy nghĩ bước nhanh rời .

Đi khỏi phòng tra tấn, y với canh cửa: “Canh chừng thật kỹ.”

Sau đó nhanh chóng rời .

Một lát , dò hỏi trở về.

Biết quả thực là đích nữ An Viễn Bá Phủ hiện nay, trưởng của Ôn Uyển.

Thuộc hạ còn tiện thể ngóng về một sự việc xảy gần đây tại An Viễn Bá Phủ.

Đại khái chính là chuyện Hứa Bảo Phúc và Ôn Uyển gây đây.

Sau , Ôn Uyển dường như vì chuyện An Viễn Bá đuổi về quê nhà.

Nói cách khác, ả hiện ở kinh thành.

Ngũ Gia trong đầu đều là bí mật mà Hứa Bảo Phúc , vô vàn suy nghĩ cuộn trào.

Dùng bí mật để nắm thóp Ôn Uyển, thu về lợi ích chăng?

Chỉ là danh tiếng Ôn Uyển giờ đây , xem chừng An Viễn Bá từ bỏ, liệu thể moi lợi ích gì từ .

Nếu thật sự moi gì, Hứa Bảo Phúc hiện giờ cũng sẽ cái bộ dạng quỷ quái .

Một khi tự phát đạt, ngay cả huyết mạch nhân cũng thể kéo theo cùng bay lên, thì năng lực gì mà ban bố lợi ích cho bọn .

Nói chừng ngày nào đó những chẳng nhận lợi ích, mà còn chuốc lấy phiền phức .

Đem bí mật đổi lợi ích với An Viễn Bá ư?

Việc cũng .

Những kẻ quý tộc giả tạo coi trọng thể diện và danh dự.

Nếu họ gây một màn ầm ĩ lớn như thế, nghênh đón về một đứa nữ nhi giả, còn đuổi nữ nhi ruột , để tránh thiên hạ chê .

Nói chừng họ sẽ biến giả thành thật, thậm chí g.i.ế.c cả những kẻ bí mật như bọn để diệt khẩu.

Vậy là tìm thiên kim Bá Phủ chân chính để đổi lấy lợi ích ư?

Điều lẽ khả thi.

Ôn Nhu hiện giờ đang ở , bọn cũng , tìm đến tận cửa.

Hắn suy nghĩ hồi lâu, một mặt phái thăm dò tung tích của Ôn Nhu.

Mặt khác, sai tra xét tình hình hiện tại của Ôn Uyển.

Nếu Ôn Uyển tiền đồ , sẽ chọn giao dịch với ả.

Nếu phía Ôn Nhu thể tối đa hóa lợi ích hơn, thì chọn nàng .

Không thì...

Hắn phái ngóng An Viễn Bá Phủ đối thủ nào .

Dù tệ nhất thì vẫn thể bán bí mật cho đối thủ của Bá Phủ.

Lộc Phong Thành.

Kể từ khi Hứa Bảo Phúc hô lên cái tên ‘Ôn Nhu’, Vân Tri Ý bộ câu chuyện bằng linh thức, nàng liền trầm mặc.

Kiếp Ôn Uyển tạo nghiệp gì, mà một trưởng điên cuồng chuyên kéo chân như .

nghĩ đến những chuyện Ôn Uyển .

Huynh hai quả hổ là cùng một huyết mạch, kẻ tám lạng nửa cân, quả thực thiết thể hơn.

Nàng lắc đầu, thu hồi linh thức.

Vừa lúc , khách đến thăm dẫn .

Vân Tri Ý vị thanh niên vẻ mặt kiêu ngạo mặt, khóe mày khẽ nhếch.

Người tới là một nam nhân hơn hai mươi tuổi, mặc trang phục võ thuật bó sát.

Phía góc bên trái áo còn thêu một biểu tượng bằng chỉ vàng.

Toàn y phục màu đen xám, duy chỉ chỗ đó là một mảng vàng rực, cứ như thể sợ khác thấy.

Vân Tri Ý tự nhiên nhận đó là hoa văn gì.

nàng cảm thấy nghi hoặc, dường như nàng chẳng giao thiệp gì với gia đình .

Người tới thấy Vân Tri Ý chỉ đ.á.n.h giá , mà mãi chẳng mở lời hỏi han, cũng chẳng mời y xuống, liền cau mày, bất mãn .

“Ta đến từ Khang Dương Quận Vương Phủ, phụng mệnh Tam tiểu thư nhà , đặc biệt đến đây để mua một ít trái cây từ ngươi. Trái cây mà ngươi đưa cho Quận chúa, Tam tiểu thư nhà sẽ thu mua hết bấy nhiêu. Ngoài , còn mua một lô hạt giống, và gọi hai giỏi trồng trái cây cùng mang .”

Nói xong, gã còn bực bội thêm một câu.

“Nhanh lên, tiểu thư nhà đang chuẩn yến tiệc Trung Thu, nhất là mang ngay trong hôm nay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-147-lai-den-gui-lao-cong-mien-phi.html.]

Vân Tri Ý tên đầy tớ đang vẻ ban phát mệnh lệnh đối diện, cảm thấy chút buồn .

Thì là nhắm trái cây.

Khang Dương Quận Vương Phủ.

Nàng nheo mắt suy nghĩ một lúc, trong đầu liền chút ấn tượng.

Phụ của gã là thứ năm cùng cha khác với Khang Chính Đế, phong Khang Dương Vương triều Thái Thượng Hoàng.

Sau , mắc sai lầm gì khi Thái Thượng Hoàng thoái vị.

Tóm Thái Thượng Hoàng vui, Người đày về phong địa giam lỏng.

Sau đó lâu liền bệnh cố, tước vị truyền đến con trai. Do công trạng gì nên giáng xuống một cấp, trở thành Quận Vương.

Hoàng đế cũng vì niệm chút tình năm xưa , chuẩn tấu cho cả nhà về Hoàng thành.

Tên đầy tớ thấy nàng cứ im lặng gì, sắc mặt trầm xuống, vẻ mặt càng thêm bực bội.

“Lời ngươi , Tam tiểu thư nhà còn đang chờ đợi, nếu lỡ bữa tiệc gia đình Trung Thu, ngươi gánh nổi trách nhiệm .”

Vân Tri Ý ngước mắt lên, tay chống cằm, lười biếng .

“Ồ, mua trái cây của ư, thôi, nhưng chỉ chấp nhận thanh toán tiền mặt. Không mang đủ bạc .”

Tên đầy tớ thái độ của nàng chọc tức nhẹ, nhịn để lộ vẻ khinh thường và khinh miệt.

Nghĩ đến việc nàng từng là một quý nữ cao quý, giờ sa thương nhân thấp kém, trong lòng gã bỗng thấy sảng khoái khó tả.

“Hừ, còn sợ Khang Dương Quận Vương Phủ bọn thiếu tiền ư, bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ngươi cứ việc sai khiêng lên là .”

Vân Tri Ý cong môi, “Quận Vương Phủ quả nhiên tài đại khí thô, như cũng thể mất mặt quý phủ. Trái cây hiện thể thu hoạch trong trang viên, tổng cộng giá trị hai triệu ba trăm ngàn lượng bạc, thanh toán mới giao hàng.”

Tên đầy tớ liền ngẩn , đó tưởng rằng Vân Tri Ý cố ý mở miệng đòi giá cắt cổ, mặc dù đúng là nàng thế thật.

“Lớn mật! Tiểu thương hộ bé nhỏ, dám cả gan lừa gạt đến Khang Dương Quận Vương Phủ bọn , tin giờ sẽ khiến phủ nha bắt ngươi đại lao vì tội tống tiền!”

Vân Tri Ý nhướng mày, “Ồ, thật sự tin. Hay là thử xem?”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Ngươi! Ngươi thật sự nghĩ hù dọa ngươi ư? Dám đắc tội Khang Dương Quận Vương Phủ, trong cả trang viên của ngươi cũng đủ để đền mạng .”

“Ha, khẩu khí thật lớn, quả hổ là hoàng quý tộc.”

Tên đầy tớ còn tưởng nàng sợ , lạnh .

“Sợ ư? Vậy thì mau chóng ngoan ngoãn mang đồ tới đây. Ta còn thể tấu lên vài lời mặt Tam tiểu thư cho ngươi.”

Vừa nãy còn là mua, giờ biến thành tặng .

Vân Tri Ý ánh mắt chứa ý , “Ảnh Tử, đưa đến chỗ Sơn Bá, cứ nhà đến, mua trái cây trồng, bảo tự xử lý, cả những kẻ bên ngoài nữa.”

Một đạo hắc ảnh lóe lên, tên đầy tớ trong phòng biến mất còn dấu vết.

Vân Tri Ý coi chuyện như một chuyện mua vui, cũng quá để tâm.

Hoa quả của nàng nổi danh ở kinh thành, việc gây chú ý là sớm muộn.

Những thói quen việc của các quý tộc cao môn đó, nàng quá rõ.

Nàng hề bất ngờ khi của quý tộc tìm đến.

Còn về cách đối phó, đó là việc nàng cần suy nghĩ.

Nếu việc gì cũng cần chủ nhân tay, thì còn thuê gì.

Phó Viễn Bác bên nhanh tin tức.

Phó Thuyên Thần mặt truyền lời.

Nói rằng giữ ở Thanh Sơn, mua trái cây thì trồng vườn trái cây .

Ngoài còn mang đến một ngàn lượng ngân phiếu.

Nói là tiền mà đối phương ban đầu định dùng để mua trái cây, giờ coi như bồi thường vì lãng phí thời gian của nàng.

Còn sẽ thư về, đảm bảo sẽ còn ai đến quấy rầy nữa.

Vân Tri Ý vui vẻ nhận lấy ngân phiếu, nhưng như .

“Thật cũng quấy rầy , trang viên của đang thiếu nhân công, lao công miễn phí, ai chứ, ?”

Phó Thuyên Thần hiểu ý nàng, khóe miệng khỏi co giật.

Đợi lời truyền đến tai Phó Viễn Bác, ông im lặng một giây bật ha hả.

Cười xong liền lắc đầu, “Nha đầu , quả thật là bụng hẹp hòi.”

Tuy là lời chê bai, nhưng ngữ khí nửa phần bất mãn, ngược còn tỏ vẻ khá hài lòng.

Phó Thuyên Thần dáng vẻ của tổ phụ, liền kết quả .

Chàng tiếp tục trầm mặc huấn luyện những kẻ hỗn tạp , trong lòng thầm mặc niệm một giây cho những ở kinh thành.

 

Loading...