Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 165: Tiểu công chúa đáng thương ---

Cập nhật lúc: 2025-11-28 12:05:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Văn Dục, Phúc An, các ngươi đến đây gì?”

Vân Tri Ý hề với Tằng tổ phụ và tôn nhi Phó Viễn Bác về tin tức hai họ sẽ đến.

Tuy nhiên, khi đoàn tiến điền trang, Phó Viễn Bác phát giác, đó nhận Đại nội thị vệ tùy tùng.

Tưởng rằng giống như Khang Dương Quận Vương , đến gây sự, liền gọi tôn nhi qua, nếu là rắc rối thì giải quyết .

Tránh để sơ hở lọt tay nha đầu , trở thành tay cầm chuôi.

Không ngờ đến đây, gặp quen.

Hai tiếng gọi vang lên, dù hai chỉ là dung mạo giống cũng còn cách nào.

Đặc biệt là Phó Văn Dục, sắp .

Ngoài sự kinh ngạc và thể tin , nàng thật sự hề nghi ngờ mặt là Tam ca của .

Bởi vì ngoài vị Tổ phụ ít gặp , chỉ Tam ca mới thể khiến nàng tim đập nhanh, thở dốc, da đầu tê dại.

“Tam, Tam ca, …”

Phó Tĩnh Thần chỉ liếc thị vệ cũng đang đầy vẻ kinh ngạc một cái.

“Thu đao.”

Các thị vệ giật , vội vàng thu đao , liền hành lễ.

Phó Tĩnh Thần giơ tay ngăn .

Mọi hiểu ý, đối phương che giấu phận, chỉ thể cung kính cúi đầu.

Phó Tĩnh Thần về phía hai .

Phúc An Quận Chúa cũng cuối cùng hồn.

Tuy rằng nghĩ nát óc cũng thể hiểu , tại Cảnh Vương xuất hiện trong một điền trang nhỏ bé.

Nàng hít một thật sâu, định giọng , giải thích đơn giản lý do tại xuất hiện ở đây.

Phúc An Quận Chúa cũng thực lòng kiêng dè vị biểu ca .

Không là đối phương gì với nàng, nàng thấy chuyện gì kinh khủng.

Chỉ là vài , đơn thuần một ánh mắt, một luồng khí tức cũng đủ khiến run rẩy.

Vị Tam biểu ca từ khi thương, cơ bản là ẩn cư trong Vương phủ.

Lần cuối cùng gặp mặt là tại yến tiệc gia đình trong cung ngày Nguyên đán.

Ai thể ngờ gặp đối phương ở đây chứ.

Hơn nữa, khí thế và hình dáng đối phương lúc , thế nào cũng giống thương.

Đột nhiên, nàng nhớ đến hai xe lễ vật Tiểu Thất mang theo khi đến, là do Hoàng hậu ban tặng cho Vân Tri Ý.

Nữ quan cùng còn cố ý dặn nàng, nhờ nàng trông chừng, những lễ vật nhất định trao tận tay Vân Tri Ý.

Lúc đó nàng chỉ nghĩ là Hoàng hậu ban thưởng những thứ , là vì những loại quả lòng .

Bây giờ thấy Cảnh Vương xuất hiện ở đây, nhớ thái độ của Bệ hạ và Hoàng hậu trong buổi yến tiệc ngày hôm đó.

Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia suy đoán, nàng khỏi lộ vẻ kinh ngạc tột độ mặt.

Phó Tĩnh Thần chỉ về phía Phó Văn Dục, lạnh lùng : “Ngươi giam ai? Những điều ngươi học , chính là thế nào để ỷ phận mà càn, kiêu căng ngạo mạn ?”

Phó Văn Dục dọa đến nước mắt sắp rơi, vội vàng lắc đầu.

“Tam, Tam ca, Văn Dục sai , Văn Dục dám nữa hức hức…”

Cuối cùng nàng thật sự kìm , bật nức nở.

Biểu cảm của Phó Tĩnh Thần hề dịu chút nào, còn cau mày.

“Khóc cái gì, sai chuyện chỉ , đây dạy như ?”

Phó Văn Dục vội vàng bịt miệng , dám phát âm thanh, nhưng nước mắt thì thể ngừng rơi.

Đôi mắt đỏ hoe, trông cực kỳ đáng thương.

Phúc An Quận Chúa cũng ngờ cặp ruột thịt chung sống theo kiểu .

Cảnh Vương đối với quá nghiêm khắc .

Nàng thôi, mở lời giúp đỡ vài câu.

thế nào, dù chuyện đúng là Phó Văn Dục sai.

Tính cách của nàng , cũng quả thực cần trị.

Thậm chí nàng còn nghi ngờ, liệu Hoàng hậu đẩy đứa bé đến đây, là đang ý định để vị tay quản giáo .

Không thể , nàng đoán trúng.

Hoàng hậu đưa nữ nhi đến, một là để củng cố thái độ của nàng, bày tỏ rằng lời khen ngợi trong buổi yến tiệc hôm đó chỉ là lời suông.

Nàng thực sự yêu thích, coi trọng Vân Tri Ý, ngay cả nữ nhi cũng đưa đến để bồi dưỡng tình cảm.

Có tiểu công chúa bên cạnh nàng , xem còn ai dám ỷ phận mà đến gây sự nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-165-tieu-cong-chua-dang-thuong.html.]

Hai là, dòng nước ở Kinh thành lẽ sẽ trở nên đục ngầu hơn trong thời gian sắp tới, đứa bé ngây thơ và tùy hứng, khó bảo kẻ khác lợi dụng.

cũng thể trực tiếp giam lỏng nàng , thì nơi nào an hơn là đưa đến bên cạnh Tằng tổ phụ và trưởng của nàng .

Ba là, trong cung từ xuống , chỉ Thái Thượng Hoàng và Tam nhi mới thể trị nha đầu .

lúc , tiếng vó ngựa lọc cọc truyền đến.

Sau đó liền thấy tiếng “Đông gia!” “Đông gia về!” “Đông gia hái hoa.” “Đông gia những mang theo đao.” vang lên ở phía xa.

Vân Tri Ý trang viên thấy một đám vây quanh ở phía .

Tiến gần thì thấy lời cáo trạng của các trang hộ, những lời giao tiếp của cỏ cây xung quanh.

Đại khái tình hình.

Nàng khoát tay bảo tản , việc của .

Sau đó bước về phía .

Phó T.ử Du tai thính, chạy về phía nàng.

Vừa nãy cũng Tam thúc thúc dọa sợ .

Tam thúc thúc quả nhiên đáng sợ.

“Tỷ tỷ.”

Vân Tri Ý bước tới, tiên xoa đầu , đó về phía .

Ánh mắt lướt qua gương mặt đang lóc đáng thương của Phó Văn Dục vẫn còn đang bịt miệng.

Sau đó về phía Phúc An Quận Chúa.

“Quận Chúa.”

Thấy nàng xuất hiện, Phúc An Quận Chúa như trút gánh nặng.

Nở nụ chào hỏi nàng, nhịn về phía Cảnh Vương.

Chỉ là ảo giác của nàng , tại nàng cảm thấy mày của Cảnh Vương đột nhiên giãn nhiều, khí thế quanh cũng còn sắc bén bức như nữa.

Vân Tri Ý hỏi nhiều, chỉ : “Trước hết cứ về trang viên , đừng chôn chân ở đây.”

Nói xong, nàng sang thuê và trang hộ trong ruộng phía .

“Không việc gì, các ngươi tiếp tục .”

Nói nàng với Phúc An Quận Chúa: “Quận Chúa, cùng ?”

Chương kết thúc, xin mời nhấn trang tiếp theo để tiếp!

Phúc An Quận Chúa Cảnh Vương dường như hề tỏ vẻ bất mãn nào, đè nén suy đoán rối loạn trong lòng, miễn cưỡng .

“Được, đây là , gọi Văn Dục là .”

Nói nắm tay Phó Văn Dục, “Tiểu Thất, chúng về xe ngựa .”

Phó Văn Dục nức nở, nhưng dám phát tiếng, Phúc An Quận Chúa kéo .

Đến cả ánh mắt cũng dám vị trưởng của .

Những hầu và thị vệ còn , đợi Cảnh Vương cũng , liền vội vàng theo.

Tất cả đều hỗn loạn trong đầu, hiểu hiện tại là tình huống gì.

một vài , thần sắc trở nên ngưng trọng.

Đặc biệt là vài tên Đại nội thị vệ.

Họ cũng là võ giả.

Người thường chỉ thể phán đoán thể Cảnh Vương qua vẻ ngoài đổi.

họ thể khẳng định từ khí tức đối phương, vết thương của Cảnh Vương e rằng khỏi.

Chỉ là thể.

Là Đại nội thị vệ, họ nhiều chuyện hơn.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thái y viện đều thể chữa trị vết thương của Cảnh Vương, chỉ thể cầu đến Dược Vương Cốc.

Chỉ là Dược Vương Cốc chịu tay.

Chẳng lẽ Dược Vương Cốc thuyết phục ?

Cảnh Vương tại ở trong một thôn trang nhỏ bé ở một thành trì hẻo lánh như .

Cảnh Vương lành lặn, nhưng tin tức công khai, e rằng sắp phong ba nổi lên.

Một đoàn về trang viên, ngay cả Phó Tĩnh Thần cũng theo.

Cái tư thế đó, đại loại là cảm giác tùy lúc sẽ dọn dẹp môn hộ.

Sợ đến mức bờ vai cô bé run rẩy suốt dọc đường.

Lúc nàng thật sự chỉ mong lập tức bay về Hoàng cung.

Nàng hối hận , sớm Tam ca ở đây, dù thứ gì chơi, trái cây ngon ăn đến mấy nàng cũng đến.

 

Loading...