Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 63: Không ai có thể đoạt đi thứ thuộc về ta ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:59:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Di Nương cong khóe miệng, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Chỉ cần Đại tiểu thư yên , và phu nhân mới thể bình an. Bằng , chờ đợi các tiểu thư và di nương khác tới, nếu ngày nào đó ai đó ‘mẫu bằng t.ử quý’ hoặc ‘nữ quý thượng vị’, e rằng chúng đều sẽ giẫm đạp chân. Cho nên, Đại tiểu thư, chúng nhất định thể để những yêu ma quỷ quái thừa cơ xâm nhập.”
Ôn Uyển nghĩ đến những thứ nữ sắp triệu về, khỏi siết chặt chiếc bình, nghiến răng nghiến lợi.
“Yên tâm, ai thể đoạt thứ thuộc về , một ai!”
Nàng vất vả lắm mới đá tiện nhân Ôn Nhu xa.
Tự nhiên thể để khác đến hái quả đào.
Nàng rũ mắt chiếc bình trong tay, về phía hương liệu xông, ánh mắt rực lửa.
Nếu quả thực như lời Xuân Di Nương , chỉ cần phục dụng hương , ngửi hương lâu ngày sẽ mê vì nàng.
Vậy nàng thể dùng nó lên Cù Vương ?
Chỉ là mới thể tiếp cận Cù Vương, khiến phục dụng hương , còn nguyện ý ngửi hương lâu ngày.
“Ắt xì.” Bên trong Thành Vương Phủ, một đột nhiên hắt .
Vị lão nhân đang uống bên cạnh lập tức tỏ vẻ chán ghét .
“Ngươi đừng là nhiễm phong hàn đấy nhé, thể bệnh thì đừng ngoài lung tung, Tiểu Hằng, chúng , tránh xa , đừng để lây bệnh.”
Thanh niên khác phía , với đôi mày mắt sắc bén, vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ, thèm để ý đến hai ông cháu .
Vị thanh niên thư sinh chỉ trích khẽ dụi mũi.
Rõ ràng là một hành động chút thô lỗ, nhưng khi toát lên vẻ thư sinh tuấn tú, ôn nhã đoan chính.
Chỉ tiếc là cái miệng hợp với vẻ ngoài và khí chất của .
Hắn lười biếng một tiếng, “Hoàng Tổ Phụ quá thiên vị , chẳng thèm quan tâm đến tôn nhi một câu.”
Lão nhân lạnh lùng hừ một tiếng, “Quan tâm ngươi cái gì, quan tâm ngươi suốt năm thấy mặt ? Ngươi ngươi là một Hoàng tử, chính sự , suốt ngày chạy khắp nơi với một đám võ phu, Phụ hoàng ngươi hôm qua còn mới than phiền với Trẫm về ngươi đấy.”
Thanh niên dang tay, “Nhiều chính sự như , thiếu một , sinh vốn nên là một con chim ưng bay lượn khắp nơi, cách nào khác.”
“Bản lĩnh thì chẳng học chút nào, da mặt dày thêm mấy lớp.”
Thanh niên rạng rỡ như ánh trăng thanh gió mát, chắp tay : “Đa tạ Hoàng Tổ Phụ khích lệ.”
Lão nhân lập tức chọc giận đến râu ria dựng , trừng mắt, sang cháu khác.
“Tiểu Hằng, ngươi quản , lớn tuổi mà cứ cái bộ dạng , mà dạy con cái.”
Thanh niên nhắm mắt bất đắc dĩ ngước mắt, đối diện, thản nhiên : “Đừng chọc Hoàng Tổ Phụ tức giận.”
Thanh niên nhún vai.
Lúc , một Ngự y bước , cúi hành lễ.
“Lão thần tham kiến Thái Thượng Hoàng, kính chúc Bệ hạ vạn phúc vĩnh thái, bái kiến Thành Vương Điện hạ, Cù Vương Điện hạ, kính chúc…”
Lễ hành xong, lão nhân gọi dừng .
“Được , Phương Nguyên, ngươi qua đây. Tiểu Thiều mang về mấy viên đan d.ư.ợ.c từ Dược Vương Cốc, ngươi xem xem, cái nào ích cho thể Tiểu Hằng.”
Phương Ngự y là t.h.u.ố.c do Cù Vương Điện hạ mang về từ Dược Vương Cốc trong truyền thuyết, lập tức tò mò tiến lên, cầm lấy tiểu ngọc bình đặt bàn, ngửi thử.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Kiểm tra một lúc, y sang hỏi thanh niên thư sinh, “Xin hỏi Cù Vương Điện hạ, những thứ là đan d.ư.ợ.c gì ?”
Thanh niên bèn đáp: “Màu xanh lục gọi là Bồi Nguyên Đan, thể củng cố căn cơ, điều dưỡng tạng phủ, cân bằng âm dương; màu đỏ là Thiên Niên Huyết Tham Hoàn, thể bổ huyết ích khí, tăng cường thể chất; màu trắng là Bồ Đề Đan, thể ôn dưỡng thể, chữa trị ám thương. Ngươi xem những viên đan , Hoàng thể dùng , giúp tăng thêm lợi ích cho cơ thể chăng?”
Phương Ngự y xong gật đầu liên tục, nghĩ rằng những gì Cù Vương cũng gần giống với những gì y phân biệt .
Y tiếc nuối lắc đầu, “Đan d.ư.ợ.c tự nhiên là , chỉ là hiện tại, e rằng thích hợp với Thành Vương Điện hạ.”
“Tại ?” Lão nhân và thanh niên cùng hỏi.
Phương Ngự y : “Thân thể Thành Vương Điện hạ hiện tại thể củng cố căn cơ, nguyên khí vốn hỗn loạn, vì lâu ngày ôn dưỡng , những loại t.h.u.ố.c tuy công hiệu ôn dưỡng cường , nhưng d.ư.ợ.c tính cũng cực mạnh, e rằng thể hư nhược chịu nổi sự bổ sung, ngược sẽ khiến nguyên khí càng thêm rối loạn, tổn thương tạng phủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-63-khong-ai-co-the-doat-di-thu-thuoc-ve-ta.html.]
“Cái gì?”
Nghe , một già một trẻ đều cau mày thật chặt.
“Vậy nếu cắt một chút để dùng thì ?”
“Dược tính hòa quyện thành một thể, nếu phá vỡ thì sẽ mất hiệu quả.”
Hai xong, nhất thời đều giấu nổi sự thất vọng.
Phương Ngự y liếc Thành Vương Điện hạ vẫn luôn rũ mắt lời nào, thần sắc lạnh nhạt, chỉ đành thở dài cáo tội, “Là do thần vô năng.”
Suy nghĩ một lát, y : “Không lão thần thể mang mấy viên đan d.ư.ợ.c về, xem liệu thể phỏng chế loại đan d.ư.ợ.c ôn dưỡng d.ư.ợ.c tính yếu hơn một chút ?”
“Được, ngươi cứ cầm , nhanh chóng nghiên cứu .”
Phương Ngự y lập tức chắp tay, “Lão thần nhất định sẽ dốc hết sức .”
Chờ lui , bầu khí trong đại sảnh sớm còn vẻ thư thái như , sự tĩnh lặng mang theo nỗi áp lực khó chịu.
Phó Thăng Thần (Thành Vương) ngước mắt hai , cuối cùng ánh mắt dừng thanh niên đối diện. Hắn nhắc chuyện đan d.ư.ợ.c nữa, chỉ : “Ngươi trở về, cũng cần sớm cung bái kiến Phụ hoàng và Mẫu hậu.”
Phó Dục Thần (Cù Vương) giữa hai hàng lông mày còn vẻ thoải mái, ung dung như . Hắn dậy.
“Tam ca yên tâm, sẽ tìm cơ hội Dược Vương Cốc, nhất định sẽ tìm phương pháp trị liệu cho .”
Phó Thăng Thần lắc đầu, “Không cần , trở về thì đừng chạy ngoài nữa. Đệ cũng đến tuổi thành , Mẫu hậu gần đây đang chọn phi cho , cứ an phận ở yên.”
Nghe , Phó Dục Thần nhíu mày càng chặt hơn.
Còn đợi mở lời, lão nhân cũng .
“Tiểu Hằng sai, ngươi cũng nên lập gia đình . Phía Dược Vương Cốc, Trẫm và Phụ hoàng ngươi sẽ phái thương lượng.”
Phó Dục Thần chắc chắn sẽ kết quả.
Quy tắc của Dược Vương Cốc từ đến nay ai thể phá vỡ.
Hắn chỉ đành mím môi : “Ta thăm Mẫu hậu và Phụ hoàng . Hoàng Tổ Phụ, Tam ca, lát nữa gặp .”
Lão nhân xua tay, “Đừng tới nữa, Trẫm và Tiểu Hằng cũng ngoài một chuyến.”
Phó Dục Thần nghi hoặc, “Muốn ? Khi nào? Chi bằng cùng hai .”
“Không cần, chúng Lộc Phong Thành. Trước đó lão Tôn gửi thư đến, bên đó một tửu lầu món ăn ngon tuyệt đỉnh, dù cũng rảnh rỗi, chi bằng ngoài dạo.”
Phó Dục Thần sửng sốt, “Lộc Phong Thành… Tửu lầu , lẽ gọi là Vị Mãn Trai?”
Nghe , lão nhân kinh ngạc , ngay cả Phó Thăng Thần cũng liếc một cái.
“Ngươi cũng ?” Lão nhân hỏi.
Phó Dục Thần chút buồn , “Tôn nhi khi hồi kinh, ngang qua Lộc Phong Thành, từng bằng hữu qua tửu lầu món ăn cực kỳ mỹ vị, chỉ là khó đặt , tôn nhi hứng thú lắm nên cũng dò hỏi nhiều, ngờ Hoàng Tổ Phụ cũng đến.”
Lão nhân cũng ngờ trùng hợp như , “Xem , món ăn của tửu lầu đó quả thực ngon.”
Phó Dục Thần : “Hoàng Tổ Phụ, Tam ca, hai chờ một lát. Ta còn bằng hữu ở đó, lẽ thể nhờ họ giúp đặt . Hiện tại cung thỉnh an Phụ hoàng và Mẫu hậu ngay, lát nữa chúng cùng .”
Lão nhân nhướng mày, gật đầu đầy thâm ý.
“Chúng sẽ buổi chiều, nếu ngươi thể kịp.”
Phó Dục Thần lập tức : “Kịp, lập tức cung.” Nói xong nhanh chóng bước ngoài.
Lão nhân và thanh niên trong phòng .
Lão nhân hì hì, “Hắn e rằng nhất thời nửa khắc . Giờ thì càng thêm hứng thú với món ăn của tửu lầu . Đi, chúng xuất phát sớm hơn.”
Lúc , tại Vân Gian Thái Phố, Vân Tri Ý bưng chén hoa nguội lạnh, đột nhiên một tiếng.
“Khiên Hồn Hương, Ngọc Cơ Lộ a, quả là những cái tên quá đỗi quen thuộc.”