Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 9: Người nhà họ Hứa đến nhận thân? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:54:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Bảo Phúc giật , lập tức la lớn: "Các ngươi là ai, gì? Buông ! Các ngươi là ai ? Ta chính là đại ca của đại tiểu thư Bá Phủ đấy!"
"Biết, , Hứa đừng kích động, tiểu ý gì khác." Hai kéo con hẻm nhỏ bên cạnh, xòa .
Hứa Bảo Phúc thấy nhắc đến danh Bá Phủ tác dụng, lúc mới thở phào, kéo kéo quần áo, hất hàm kiêu ngạo quát: "Làm cái gì , cái gì ? Các ngươi là ai?"
Hai , xoa xoa tay tiến lên, hạ giọng : "Hứa e là vẫn chuyện gì ?"
Hứa Bảo Phúc nghi hoặc: "Biết chuyện gì?"
Hai ngày nay cơ bản đều ở trong sòng bạc, đến khi thua hết bạc mới chịu . Hai liền kể sự việc một cách đơn giản cho .
Nghe xong, Hứa Bảo Phúc lộ vẻ kinh ngạc, đó mặt đầy phẫn nộ.
"Cái gì, tiện nhân nhỏ ! Nàng dám!"
Hai còn tưởng đang mắng Ôn Uyển, đều liên tục phụ họa.
" thế, thật ngờ nàng ác độc như , may mà lệnh thông minh, mới nàng hãm hại."
"Đã nàng hại đến mức tù , còn chịu hại ? Bá Phủ ăn cái gì , thể để nữ nhi ruột tù chứ, , hỏi cho lẽ."
Hứa Bảo Phúc chút hoảng hốt. Nếu Ôn Uyển thật sự tù, lấy tiền ở ?
Hai đều sửng sốt, mới hiểu . Hắn đang bao che cho Ôn Uyển.
nghĩ cũng , dù cũng là sống chung mười mấy năm, chắc chắn tình cảm.
Hai vội vàng kéo : "Hứa đừng nóng vội, còn đó thôi, Ôn Nhu tuy rời khỏi Bá Phủ, nhưng mang theo một khoản tiền lớn."
Vừa thấy tiền, Hứa Bảo Phúc lập tức chú ý, hai mắt sáng rỡ. Hắn lo lắng cho Ôn Uyển, tự nhiên vì cái gọi là tình . Chỉ đơn thuần là sợ lấy tiền nữa.
Hai liền kể chi tiết chuyện công thức Xuân Ngọc Lộ. Nghe một công thức thể bán tận mười vạn lượng, Hứa Bảo Phúc hít một ngụm khí lạnh.
nàng chỉ cần một Điền Trang (nông trại), tức đến nghẹn lời.
"Đồ ngu ngốc , nàng dám! Lại thèm bàn bạc với , thật sự coi c.h.ế.t , , ngăn cản nàng ."
Hắn xong liền hùng hổ rời , nhưng hai bước kéo về.
"Chắc là kịp nữa , chúng thấy nàng của Quận Phủ đưa đến khách điếm, e là đàm phán thỏa ."
Hứa Bảo Phúc giận dữ: "Cũng ! Nàng đến Quận Phủ đổi mười vạn lượng bạc về."
Hai , tủm tỉm .
"Hứa , Quận Phủ chiếm món hời lớn như , thể dễ dàng nhả ."
Hứa Bảo Phúc cũng xoay chuyển đầu óc, sắc mặt lập tức càng khó coi.
"Ta, tìm Bá Phủ chuyện."
Hai "hừ" một tiếng.
"Lệnh mới khiến Bá Phủ trở thành trò cho thành, còn khiến đích nữ Bá Phủ tù, bây giờ coi như đắc tội Bá Phủ thê t.h.ả.m , thể giúp nữa, giận ch.ó đ.á.n.h mèo với là may ."
Hứa Bảo Phúc lúc mới nhớ , duy nhất thể chuyện ở Bá Phủ là Ôn Uyển, e là ở trong lao . Lập tức càng giận kiềm , đ.ấ.m một quyền lên tường: "Tiện nhân !"
"Này, Hứa cần gì gấp gáp, Xuân Ngọc Lộ là do lệnh bào chế, chỉ cần nàng còn công thức, bán một là bán, bán hai thì chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-9-nguoi-nha-ho-hua-den-nhan-than.html.]
"Phải đó, bán thêm vài , đừng mười vạn lượng, trăm vạn lượng, ngàn vạn lượng cũng , đến lúc đó Hứa núi vàng, cũng cần ngửa tay xin tiền sắc mặt khác nữa ."
Hứa Bảo Phúc ngẩn , tiếp đó như khai sáng, liền phấn khích. Hoàn nhận sự bất thường trong lời của hai , rõ ràng chúng hiểu về tình hình của . Lúc , trong đầu là tiền.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Phải , , thể mang bán ở chỗ khác, các ngươi nàng ở cơ?"
"Hứa , em đây là đặc biệt đến để báo tin ..."
Hứa Bảo Phúc lập tức hiểu ý của họ, hào phóng phất tay: "Yên tâm, chờ gia đây phát tài, chỗ của các ngươi sẽ thiếu."
Hai lập tức đáp: "Anh em cũng cần gì khác, chỉ là nơi ở cố định ở đây, thấy Hứa phong thái quý nhân, nên theo hầu hạ bên cạnh , chân bưng rót nước."
Hứa Bảo Phúc hai thổi phồng đến mức lâng lâng: "Có gì , các ngươi chính là của , gia sẽ dẫn các ngươi ăn ngon mặc ."
Hai phấn khích .
"Tốt, , thể với Hứa , quả là phúc khí mười tám đời của chúng , thôi, chúng dẫn tìm lệnh ."
Chốc lát, ba đến Đồng Phúc Khách Điếm. Hứa Bảo Phúc thò đầu rón rén trong.
"Ngươi chắc chắn nàng ở đây ?"
"Không sai, xe ngựa của Quận Chúa Phủ đưa nàng đến, lúc xuống xe chúng còn thấy nàng mang theo một cái rương lớn, chắc chắn là kiếm ít đồ ."
Hứa Bảo Phúc xong, càng thêm phấn chấn, lập tức bước nhanh trong. Hai phía vội vàng hưng phấn theo.
"Mấy vị khách quan mời , là dùng bữa là trọ ?"
"Ta tìm Ôn Nhu, bảo nàng đây."
Tiểu nhị ngẩn , lập tức về phía chưởng quỹ. Chưởng quỹ nhíu mày: "Tiệm giúp tìm , nếu khách quan dùng bữa trọ , xin mời rời , đừng ảnh hưởng đến các khách nhân khác."
Hứa Bảo Phúc , lập tức đập bàn giận dữ quát: "Ngươi là cái thá gì, dám chuyện với gia như ? Ngươi là ai ?"
Chưởng quỹ giật , quả thật sợ lỡ lời đắc tội với quyền quý nào đó. kỹ dung mạo và trang phục của . Quần áo quả thực là chất liệu , nhưng cũng chỉ là loại thông thường, giống xuất từ gia đình quyền quý nào. Nhìn đến tướng mạo khí chất càng giống công t.ử cao môn. Trái , giống như một tên tùy tùng đang mượn oai hùm.
Y vội hỏi: "Tiểu nhân mắt kém, khách nhân là đang việc cho vị nào?"
Hứa Bảo Phúc hàm ý trong lời y, thấy y chịu nhún nhường xòa, cơn giận mới nguôi ngoai.
Hắn hừ lạnh một tiếng: "Muội chính là đại tiểu thư Bá Phủ, cẩn thận đừng để các ngươi ăn hết nổi."
Chưởng quỹ và tiểu nhị , các khách nhân xung quanh đang hoặc dùng bữa cũng đồng loạt sang, đều nhịn nhíu mày. Phủ tước nào sinh một thiếu gia thô tục như thế .
Ánh mắt tiểu nhị chợt lóe lên một tia sáng, nhớ cái tên mà đối phương gọi. Hôm nay Vân Tri Ý cùng Bá Phủ đối chất công đường, hiện trở thành chuyện nóng hổi khắp hang cùng ngõ hẻm.
Hồi tưởng cái tên, thêm việc là đại tiểu thư Bá Phủ. Tiểu nhị nhịn dò hỏi: "Không quý phủ là An Viễn Bá Phủ ?"
Hứa Bảo Phúc hất cằm, khẽ hừ một tiếng: "Biết là . Nói với Ôn Nhu đại ca của nàng đến, bảo nàng mau cút xuống gặp , và còn nữa, mang rượu ngon món ngon lên cho gia!" Nói bước về phía chiếc bàn trống bên cạnh.
Tiểu nhị nữa về phía chưởng quỹ. Lúc chưởng quỹ cũng hiểu . An Viễn Bá Phủ quả thực ba vị công tử, nhưng ngoài đại công t.ử đang nhậm chức trong cấm vệ quân, những công t.ử còn và các thứ nữ hình như đều ở kinh thành.
Vị cứ khăng khăng tự xưng là ca ca của đại tiểu thư Bá Phủ, còn xưng là đại ca của Ôn Nhu. Điều họ thể nghĩ đến chính là nhà họ Hứa. Chưởng quỹ nhất thời cũng dám chắc.
Vị xem là đến gây chuyện, phỏng chừng là Ôn Uyển đến hỏi tội. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Cho dù Ôn Uyển bây giờ danh tiếng hủy hoại, còn tai họa lao tù, nhưng xét cho cùng vẫn là đại tiểu thư Bá Phủ. Trước khi rõ mối quan hệ giữa hai bên, chưởng quỹ cũng mạo hiểm đắc tội, tự chuốc lấy phiền phức.
Nghĩ , y liền hiệu cho tiểu nhị lên lầu tìm Vân Tri Ý.