Vì buổi chiều Trương Văn Học còn việc, ông thêm một lát cáo từ về.
Nghiêm Kế Anh và em gái sợ Ninh Tịch buồn chán nên thỉnh thoảng trò chuyện cùng cô. Nghiêm Kế Anh thậm chí còn đề nghị đưa Ninh Tịch ngoài dạo, nhưng Ninh Tịch từ chối. Bố Viên vẫn tỉnh , cô dám rời khỏi bệnh viện.
Khoảng ba giờ chiều, bố Viên dần tỉnh .
Mọi vội vàng vây quanh giường bệnh, lo lắng ông, khẽ gọi:
“Bố.”
“Ông xã.”
“Bác.”
Bố Viên những bên giường: “A…”
Ông , nhưng khi há miệng, thứ phát chỉ là một tràng âm thanh “a a”.
Thư ký Viên lo lắng hỏi: “Bác sĩ Ninh, bố ?”
Ninh Tịch tiến hành kiểm tra cho bố Viên: “Là chứng liệt nửa do xuất huyết não gây .”
Hai từ “liệt nửa ” khiến cả nhà như nhấn chìm xuống vực sâu. Mẹ Viên , nước mắt kìm mà tuôn rơi.
Vợ chồng Thư ký Viên cũng mặt mày tái nhợt. Liệt nửa đồng nghĩa với việc bố Viên chỉ thể liệt giường, điều chẳng khác nào tuyên bố sự của một .
Ninh Tịch mím môi lúng túng. Cô còn hết câu mà sợ hãi đến thế : “Mọi đừng quá căng thẳng, tình trạng thể trị liệu .”
Thư ký Viên kích động Ninh Tịch, cúi về phía cô: “Bác sĩ Ninh, xin cô nhất định chữa khỏi cho bố .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-368-a.html.]
“Thư ký Viên, thể giúp bố hồi phục, nhưng cần đưa ông đến trấn để trị liệu. Hiện tại đang trong giai đoạn học tập, tháng tham gia kỳ thi cuối khóa, thể lưu thành phố quá lâu.”
Thư ký Viên vội vàng gật đầu: “Được, ạ.”
Do Thư ký Viên lời dặn dò với Viện trưởng, nên suốt cả ngày hôm nay, Giả Vạn Tân hề xuất hiện, y tá cũng phòng bệnh.
Khoảng năm giờ chiều, tiếng gõ cửa. Nghiêm Kế Linh bước tới mở cửa phòng bệnh.
Viện trưởng dẫn theo hai con ở ngoài cửa: “Bà Viên, đến thăm ông nhà.”
Nghiêm Kế Linh gật đầu, nhường đường cho ba bước phòng bệnh.
Sau một hồi chào hỏi, Viện trưởng bố Viên đang giường bệnh, lúc ông ngủ : “Tình hình ông nhà thế nào ?”
Thư ký Viên đáp: “Bố tỉnh , nhưng , nửa bên cũng cử động . Bác sĩ Ninh chẩn đoán là liệt nửa .”
Quả thực, một cơn tai biến mạch m.á.u não thể dẫn đến tình trạng liệt nửa . Viện trưởng tiếp tục thẩm vấn thêm về tình trạng bệnh nhân, đó đích tiến hành kiểm tra cho bố của Viên, cuối cùng sang Ninh Tịch và hỏi: “Vị chính là Bác sĩ Ninh ?”
Thư ký Viên mỉm giới thiệu: “Bác sĩ Ninh, đây là Viện trưởng Trần.”
“Chào Viện trưởng Trần.” Ninh Tịch khẽ gật đầu chào, dù cô cũng đang hoạt động trong phạm vi ảnh hưởng của , nên việc giữ phép lịch sự là điều cần thiết.
“Nghe danh cô lâu .” Lời của Viện trưởng Trần chỉ mang tính xã giao, thực tế hôm nay ông hề đến sự tồn tại của Ninh Tịch.
Chiều nay, Giả Vạn Tân đến văn phòng ông than thở một hồi, đó Thư ký Viên cũng ghé qua thông báo rằng tình trạng của phụ đang một vị bác sĩ họ Ninh hỗ trợ điều trị, và vì bệnh nhân tiện di chuyển nên cần mượn phòng bệnh tại đây.
Viện trưởng Trần giống Giả Vạn Tân, ông hề bực bội vì Ninh Tịch đến bệnh viện để chữa trị cho khác. Điều khiến ông quan tâm là Ninh Tịch thực sự năng lực gì mà thể khiến Thư ký Viên tin tưởng tuyệt đối, dám giao phó cha đang nguy kịch cho cô chăm sóc.
Trong giới Đông y, Viện trưởng Trần chỉ quen duy nhất Lão Chương. Ông thử gọi điện cho Lão Chương, và thật bất ngờ, những Lão Chương quen Ninh Tịch mà còn dành cho cô những lời đ.á.n.h giá cực kỳ cao.