Nhà ga lúc còn vô cùng sơ sài, mặt đất là đường đất, gió thổi qua bụi bay mù mịt.
Từ Ái Linh ngoảnh đầu Ninh Tịch: "Chị dâu, chị đói , là chúng tìm một chỗ ăn uống ."
Ninh Tịch vẻ ngây thơ: "Đói từ lâu , bánh ngọt chuẩn ăn sạch bách ."
"Phu nhân." Phía vọng đến một tiếng gọi, một bóng hớt hải chạy tới, chặn ngay mặt Ninh Tịch.
Ninh Tịch đối diện, đó là đàn ông đeo kính từng lên tiếng giúp đỡ cô đó: "Có chuyện gì ?"
"Vâng, phu nhân, thấy y thuật của cô quả thực cao siêu, cô thể ghé qua xem bệnh cho một nhà ?"
Ninh Tịch mỉm áy náy với đối phương: "Xin , đến đây là công việc cần giải quyết."
Người đàn ông cúi sâu về phía Ninh Tịch: "Xin cô hãy rộng lòng giúp đỡ, vợ bệnh tình nguy kịch, bệnh viện báo cho gia đình chuẩn hậu sự . Gia đình mời tất cả các danh y Đông y trong thị trấn đến chẩn trị nhưng đều mang hiệu quả gì."
Ninh Tịch nhíu mày, định từ chối lời thỉnh cầu.
Lục Nam lên tiếng hỏi: "Nhà ở ?"
Người đàn ông chỉ tay về phía một ngôi làng mờ ảo thể thấy phía xa: "Ở trong ngôi làng phía ạ."
"Có thể ghé qua xem thử một , nhưng cũng dám chắc chắn thể chữa khỏi cho phu nhân nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-408-a.html.]
"Không , cả, chỉ cần cô bằng lòng là chúng mãn nguyện ." Người đàn ông kích động xua tay lia lịa.
Ninh Tịch nhíu mày Lục Nam, đây từng tự đưa bất kỳ quyết định nào cô, …?
Người đàn ông dẫn đường , Lục Nam ghé sát tai Ninh Tịch, khẽ : "Em thấy cuốn sách trong tay ông ?"
Ninh Tịch gật đầu, đàn ông đang ôm khư khư một cuốn sách tiếng Anh khá dày, chữ bìa cánh tay ông che khuất một phần, chỉ thể xác định chắc chắn đó là một tài liệu liên quan đến ngành hóa học.
Lục Nam tiếp tục nhỏ: "Chân dính đất màu vàng đặc trưng, đầu cũng bụi vàng, chuyến tàu chạy từ vùng tuyết đến, nếu đoán sai, ông hẳn là từ vùng tuyết đến, còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhàn nhạt, các ngón tay ăn mòn nghiêm trọng, thể là công việc liên quan đến chế tạo t.h.u.ố.c s.ú.n.g."
Lời giải thích thoạt vẻ chẳng liên quan gì của Lục Nam, cung cấp cho Ninh Tịch một vài thông tin quan trọng: ở vùng tuyết một căn cứ nghiên cứu, vị chắc chắn là một nhà khoa học hoặc nhân viên nghiên cứu từ đó.
Cũng khó hiểu tại Lục Nam giúp cô đưa quyết định, những nhân viên nghiên cứu như đều đáng trân trọng.
Trên đường , đàn ông giới thiệu sơ lược, ông tên là Tôn Miểu, Tô Thành, hiện đang công tác giảng dạy tại vùng tuyết, Tôn Miểu trở về là do mấy ngày gia đình gọi điện báo vợ ông đang lâm bệnh nặng và gặp mặt ông cuối.
Mặc dù Tôn Miểu khi trò chuyện hề để lộ bất kỳ sơ hở nào, nhưng Lục Nam vẫn giữ vững nhận định rằng đối phương chắc chắn là nhân sự của căn cứ nghiên cứu đó.
Giáo viên tiếng Anh như Tôn Miểu trong thời đại là đối tượng vô cùng săn đón, chế độ đãi ngộ cũng cực kỳ , cần đến mức lương cao hơn một nửa, việc phân một căn hộ tập thể trong khu trường học là điều hiển nhiên.
Vùng tuyết cách xa Tô Thành đến nhường nào!
Việc một sở hữu nhà tập thể đưa vợ con đến chung sống, hoặc ít nhất là tự trở về Tô Thành việc, là điều khó hiểu. Với khả năng tiếng Anh , việc trở thành giảng viên tại một đại học ở Tô Thành là điều dễ dàng. Chỉ khi đầu óc vấn đề, mới chọn vùng tuyết lạnh giá vì an cư tại Tô Thành.