Sau khi tham quan một vòng xưởng và xem xét các thiết , Giám đốc Hồng mời văn phòng để thảo luận về mức giá và tiến hành đặt cọc.
Theo lẽ thường, họ cần đây ít nhất vài nữa để thẩm định kỹ lưỡng về nhà máy khi giao tiền đặt cọc. Nếu tìm hiểu kỹ mà lừa gạt thì tiền mất tật mang. Lý do Ninh Tịch đồng ý đặt cọc ngay khi xem máy móc là vì nhà máy mối quan hệ hợp tác với công ty của Chu Đại Phúc. Ông tin tưởng họ, và Ninh Tịch cũng tin tưởng Chu Đại Phúc nên cần thiết lãng phí thời gian để điều tra thêm.
Giám đốc Hồng liếc đồng hồ: “Đã 11 giờ , là Giám đốc Ninh, Phó giám đốc Từ, Nam và Thông cùng dùng bữa trưa ."
Ninh Tịch xua tay từ chối: “Thôi dùng bữa trưa nữa, chiều nay còn thăm khám cho một bệnh nhân, đó trở về Giang Thành ngay lập tức."
Giám đốc Hồng cầm chìa khóa xe dậy: “Đi thôi, ăn cơm . Cô là ân nhân của Sếp Chu, dặn dò nhiều chăm sóc cô cho thật . Chiều qua bảo đến đón mà cho, giờ vội vã về, dù cũng tròn bổn phận của chứ. Thế , ăn cơm xong sẽ đưa thăm bệnh nhân, đợi xong việc, sẽ đưa ga."
Ninh Tịch vội vàng từ chối: "Không cần phiền như , chúng tự lo liệu ."
“Giám đốc Ninh, Phó giám đốc Từ là hai vị lãnh đạo thẳng thắn nhất mà từng gặp. Hai vị , những ông chủ khác đến mua máy móc, ai mà ở đây mấy ngày, vì công việc ăn nên nịnh nọt như cháu chắt . Hai vị đến quyết định mua máy, khiến áy náy quá. Chiều nay hãy để tài xế cho , cũng để yên tâm hơn phần nào.”
Từ Ái Linh lớn: "Giám đốc Hồng, máy móc nhà cái nào cũng đắt đỏ. Nếu vì Chu , chúng cũng xem xét kỹ lưỡng hơn nữa mới quyết định."
“Chính vì thế càng tiếp đãi chu đáo. Nếu , xứng đáng với sự tín nhiệm mà dành cho Sếp Chu, xứng đáng với sự tin tưởng mà Sếp Chu đặt .”
Dưới sự kiên trì của Giám đốc Hồng, bốn đành theo ông ngoài, đến nhà hàng Vân Hồng trong thành phố để dùng bữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-412-a.html.]
Chờ thức ăn dọn lên, Giám đốc Hồng cầm ly rượu tiến đến mặt Lục Nam: “Anh Nam , chiều nay lái xe đưa nên thể cùng uống rượu với hai vị , và Thông cứ tự nhiên dùng .”
Lục Nam áy náy dậy đưa tay che ly rượu: “Xin Giám đốc Hồng, đang trong quá trình dùng t.h.u.ố.c nên thể uống rượu.”
Chu Thông vội vàng giải vây cho Lục Nam: "Rượu khui , để uống, nhưng cũng dám uống quá nhiều."
Giám đốc Hồng sang rót cho Chu Thông một ly, tiếp tục : “Anh Nam uống một chút , hiếm khi đến đây một chuyến, dù cũng nên nếm thử rượu gạo tự ủ của địa phương chúng chứ.”
“Xin Hồng, rượu uống .”
“Anh Hồng, chồng đang uống t.h.u.ố.c bắc nên thể dùng rượu.”
Sau khi Ninh Tịch lên tiếng, ông Hồng cũng cố mời rượu nữa, ông tới xuống bên cạnh cô: “Nhìn Lục vẻ ngoài cường tráng hơn cả , cần dùng t.h.u.ố.c thế?”
“Chân đây từng thương.” Lục Nam bóc vài con tôm, lau tay gắp hết bát Ninh Tịch: “Vết thương nặng, bác sĩ từng cả đời chỉ thể dùng xe lăn để di chuyển thôi.”
Phải chăng đây là công lao của cô Ninh? Chu nhắc đến, đôi chân của Tiểu Cẩn cô Ninh chữa lành.
“Vâng, cũng bình phục, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn dùng t.h.u.ố.c duy trì.”