“Dù em gói thêm bao nhiêu cũng đủ cho bọn họ , lũ nhóc đó tham ăn lắm.”
Nghe Lục Nam , Ninh Tịch tỏ vô cùng phấn khởi: “Để họ thích là điều đáng mừng mà! Điều chứng tỏ đồ ăn vặt nhà dù ở cũng sẽ đón nhận nồng nhiệt.”
Chờ Ninh Tú Hà thu xếp xong xuôi hành lý, Chu Thông cũng kịp đến. Chu Thông sẽ lái xe đưa Lục Nam thành phố để bắt tàu.
Đứng xe, Lục Nam kìm mà nhắc chủ đề : “Mẹ, mỗi ngày nhất định dẫn Ninh Tịch ngoài dạo một lát, đừng nuông chiều tính cô quá.”
“Được.” Dù Lục Nam nhắc nhắc vấn đề nhiều , Ninh Tú Hà vẫn vui vẻ gật đầu đồng ý. Việc con rể quan tâm đến con gái từng li từng tí khiến bà mừng rỡ, thể cảm thấy phiền phức .
Lục Nam sang dặn dò Lục Bắc: “Lục Bắc, nào cũng cùng nhé. Ngoài đường trơn trượt, nếu dì đỡ nổi chị dâu em, em phụ một tay.”
“Anh cứ yên tâm, dù nhắc nhở, em cũng sẽ theo sát.” Lục Bắc quả quyết. Thực , nếu Lục Nam , cũng sẽ dám rời xa chị dâu, vì chỉ một lơ là, Ninh Tịch bắt .
Lục Nam về phía Ninh Tịch.
Nhận ý đồ của , cô vội vàng cam đoan: “Em nhất định sẽ ăn uống đúng giờ, ngủ nghỉ điều độ, mỗi ngày kiên trì vận động, tuyệt đối tự ý ngoài một . Hễ cảm thấy chút khỏe là em sẽ báo ngay, và khi sinh, em chắc chắn sẽ báo cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-426-a.html.]
“Em như là , đừng lo lắng nữa.” Lục Nam xoa đầu Ninh Tịch, dặn dò thêm vài lời, trao đổi vài câu với Lục Chính Hải và những khác, lên xe rời .
Sau khi Lục Nam khuất dạng, đường phố mua sắm đồ Tết ngày càng tấp nập. Công việc kinh doanh tại cửa tiệm nhỏ của thương hiệu "Ninh t.ử" cũng ngày càng khởi sắc. Khi thời tiết chuyển lạnh, các loại đồ uống giải khát còn bán chạy, Ninh Tịch liền chuyển hướng mở rộng kinh doanh bằng cách tung hai sản phẩm mới: nước sốt thịt bò đóng hộp và đậu phụ lên men.
Món chao (đậu phụ lên men) vốn là món ưa chuộng nhất, ăn kèm với cháo buổi sáng ngon hơn cả dưa muối. Tương thịt bò cũng yêu thích, chỉ là giá thành phần nhỉnh hơn, nên phần lớn vẫn chút tiếc tiền. Tuy nhiên, những món thường ngày họ dám mua thì dịp Tết ít sẵn lòng nghiến răng chi trả.
Bụng Trương Anh lớn còn nhỏ, vì trong cửa hàng thường xuyên quá nhiều qua , Ninh Tịch lo lắng chị thể va chạm. Tiệm tạp hóa giao cho Từ Ái Linh và Đường Hướng Cầm quản lý. Vì hai họ đều bận rộn, Ninh Tịch đành mời thêm hai cô gái trong thôn đến phụ giúp.
Mấy ngày gần đây, công nhân trong xưởng nhỏ cũng tăng ca sản xuất đồ ăn vặt. Sắp Tết, tất cả các cửa hàng đều cần dự trữ hàng hóa với lượng lớn hơn ngày thường, điều buộc thời gian việc của kéo dài thêm vài giờ.
Ninh Tịch tuyên bố rằng khi giờ việc tăng lên, mức lương của công nhân cũng tăng theo. Mọi công việc vượt quá giờ hành chính tiêu chuẩn đều tính là thêm giờ, và thời gian thêm sẽ thanh toán theo đơn giá giờ.
Công việc tại cả hai xưởng dự kiến kết thúc ngày 24 tháng 1. Ngoại trừ tài xế, công nhân đều nghỉ Tết. Sáng ngày 26 tháng 2, khi giao lô hàng cuối cùng, công việc của cả năm coi như chính thức khép .
Ngày hôm , 27 tháng 2, tức là 28 tháng 12 âm lịch, Lục Húc và nhà máy của đều đang trong kỳ nghỉ. Trong khi Ninh Tịch vẫn còn đang say giấc, Lục Húc cùng gia đình lái xe về quê.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Ninh Tịch cùng một vài phụ nữ khác ngoài sắm sửa đồ Tết. Những năm , những món đồ thường mua sắm rải rác theo tuần.