Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 433: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:26:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mấy chị dâu, ngoài đốt pháo hoa nào!” Lục Lâm gọi lớn. Trương Anh lập tức bước ngoài cùng đám trẻ con, cuộc trò chuyện của ba phụ nữ cũng chấm dứt tại đó.

 

“Tiểu Tĩnh, Anh Anh, Tiểu Tịch, trong đ.á.n.h bài .”

 

Trong nhà, ngoại trừ bàn của Lục Chính Hải và những đàn ông khác vẫn đang nâng ly, hai bàn còn giải tán. Bà Cẩm và những khác rửa bát xong xuôi, giờ đang tìm kiếm thú vui tiêu khiển. Đêm Giao Thừa thức khuya, trẻ con thể chơi tới mười hai giờ đêm mới ngủ, lớn cũng sẽ tìm đủ hình thức giải trí để chờ đến thời khắc giao thừa.

 

Đàn ông thường tụ tập quanh bàn rượu.

 

Còn phụ nữ thì ?

 

Hoặc là trò chuyện, hoặc là chơi bài. Vì Ninh Tịch rành chuyện bài bạc, Ninh Tú Hà cạnh tận tình chỉ dạy cô từng li từng tí.

 

Do tối hôm thức khuya, sáng hôm Ninh Tịch ngủ đến tận trưa mới Đường Hướng Cầm gọi dậy.

 

Khi cô rửa mặt xong, Ninh Tú Hà và Đường Hướng Cầm dọn bữa sáng lên bàn.

 

Trên bàn chỉ gia đình cô cùng với Lôi Tử, Chu Vương Long, Đường Hướng Cầm. Còn Lục Chính Hoa, thư ký Lục nhà họ đều hoặc là đưa vợ về nhà ngoại, hoặc là chúc Tết họ hàng.

 

Mùng Một Tết theo lệ ăn chay, bữa trưa Ninh Tú Hà và Đường Hướng Cầm bánh trôi, cả nhà quây quần bên thưởng thức.

 

Có lẽ vì lâu ngày uống rượu, tối qua quá chén, Lục Chính Hải vẻ chịu nổi, cả trông uể oải. Ông ăn vài miếng liền tự pha cho một ly , bưng ghế sân hóng gió.

 

Chu Vương Long liếc chú Chính Hải ngoài sân, hạ giọng hỏi Ninh Tịch: "Cô Ninh, Tiểu Cầm là ai ?"

 

"Tiểu Cầm? ." Ninh Tịch lắc đầu, cô Tiểu Cầm nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-433-a.html.]

Lôi T.ử gãi đầu, ngáp một cái: "Tối qua chú Chính Hải cứ gọi tên Tiểu Cầm suốt đêm."

 

Chu Vương Long lẩm bẩm theo: "Chú còn nắm tay lau nước mắt nữa chứ."

 

Ninh Tịch còn kịp phản ứng thì dì Tú Hà lên tiếng: "Chắc là chị Cầm Cầm. Chuyện các cháu đừng hỏi mặt chú Chính Hải, chị là nỗi niềm đau xót của chú , nhắc đến chỉ khiến chú thêm buồn lòng thôi."

 

Ninh Tịch cũng tò mò về Hiểu Cầm, nhưng vì Lục Bắc ở đó nên cô hỏi thêm. Chỉ Chu Vương Long ngây ngô hỏi một câu: "Hiểu Cầm là yêu cũ của chú Chính Hải ?"

 

"Bớt nhiều chuyện ." Ninh Tịch trừng mắt Chu Vương Long nhanh ch.óng liếc về phía Lục Bắc, nhắc nhở rằng Lục Bắc vẫn còn hiện diện.

 

Lúc Chu Vương Long mới sực nhớ Lục Bắc đang ở bên, gượng gạo tiếp tục trò chuyện.

 

Cứ tưởng chủ đề sẽ dừng ở đó, ai ngờ Lục Bắc cất lời: "Dì Hiểu Cầm là em gái của , cũng là bố yêu thương nhất."

 

Ninh Tịch vội vàng : "Lục Bắc, đó là chuyện của lớn, em đừng lung tung."

 

Lục Bắc vẫn thản nhiên: "Thật em cũng từng kể, bố yêu thương nhất chính là dì . Năm đó bố đến nhà họ Dương là để cầu hôn dì, kết quả thích bố, còn chuốc rượu bố, chính là loại rượu chuốc cả em đó."

 

"Vì chuyện mà bố em mới chịu trách nhiệm với , còn dì cũng vì thế mà bỏ nhà biệt tích. Lúc còn bé con chơi ở thôn Dương Gia, cháu còn mấy bà ở đó kể, lúc dì ầm ĩ với gia đình một trận, còn thề là cả đời sẽ bao giờ đặt chân nhà họ Dương nữa."

 

Hơn nữa, đây đầu tiên phụ gọi tên Tiểu Cầm, trong cơn mê sảng lúc ngủ, cái tên thường xuyên ông thốt .

 

Việc thuộc về chuyện riêng tư của nhà họ Lục, Ninh Tịch tiện can dự, những khác càng dám lên tiếng mặt Lục Bắc, tất cả đều chọn giải pháp giữ im lặng.

 

Ngày mùng hai Tết, nhà họ Chu Thông đến nhà Ninh Tịch để chúc Tết.

Loading...