Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 441: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:26:32
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm nước dọn sẵn, Trương Anh và Từ Ái Linh giúp Ninh Tú Hà bày biện lên bàn.

 

Đột nhiên, một chiếc xe Jetta rồ ga lao thẳng sân từ cổng ngoài.

 

Ninh Tịch nơi ngưỡng cửa nhà chính, nhíu mày về phía đó.

 

Một đàn ông chừng ba mươi tuổi mở cửa xe và bước xuống.

 

Gương mặt vẻ quen thuộc.

 

Lục Hà mặt mày tối sầm từ trong nhà bước : “Anh là ai! Ai cho phép lái xe sân nhà chúng ?”

 

Người đàn ông phớt lờ Lục Hà, ung dung rút một điếu t.h.u.ố.c, châm lửa, rít một nhếch mép Ninh Tịch: “Cô Ninh, lâu gặp.”

 

“Lưu Khôi, đến đây gì?” Chu Thông cũng từ trong nhà bước , vẻ mặt cũng hề dễ chịu.

 

Ninh Tịch nheo mắt quan sát đối phương, thông tin về chợt lóe lên trong đầu cô.

 

Lưu Khôi, thuộc ủy ban, đây từng ý đồ bất chính với cô, Chu Thông đ.á.n.h cho một trận gần c.h.ế.t đuổi việc.

 

“Bí thư Chu đừng căng thẳng, hôm nay đến đây là mặt sếp mời cô Ninh dùng bữa. À, quên tự giới thiệu, hiện tại là phó giám đốc Nhà máy Thực phẩm Vạn Nguyên.” Nói xong, Lưu Khôi còn vẻ kênh kiệu phủi lớp bụi hề tồn tại bộ vest của .

 

Phá hoại xưởng của cô xong, còn phô trương quyền thế để uy h.i.ế.p cô ?

 

Khóe môi Ninh Tịch khẽ cong lên: “Phiền phức cho Phó giám đốc Lưu đích ghé qua. Bữa cơm e là thể tham dự . Nhờ Phó giám đốc Lưu chuyển lời đến Giám đốc Hoàng, tấm lòng của ông , Ninh Tịch xin ghi nhận. Nếu dịp, nhất định sẽ đích mời ông một bữa.”

 

“Hình như cô Ninh vẫn nhận thức rõ tình hình hiện tại. Hôm nay thể , sếp , cô nhất định mặt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-441-a.html.]

 

Chu Thông mặt mày âm trầm, định tiến lên nhưng Ninh Tịch giữ . Cô Lưu Khôi với vẻ mặt vô cảm, cất giọng hỏi: “Nếu thì ?”

 

“Cô Ninh đến, chắc chắn dám gì cô. cô Ninh chắc gánh chịu nổi hậu quả của việc ? Chu Thông vì cô mà đắc tội với nên đắc tội. Lần nếu cô vì Chu Thông mà hy sinh một chút, e rằng ngay cả Trương Văn Học cũng khó lòng bảo vệ .”

 

“Hừ!” Chu Thông bật một tiếng khẩy, nheo mắt Lưu Khôi đầy vẻ nguy hiểm: “Muốn dùng chuyện bầu cử để uy h.i.ế.p ?”

 

“Cậu hiểu rõ thì mau khuyên chị dâu một câu, bảo cô ngoan ngoãn ăn tối với ông chủ của , nếu …” Lưu Khôi hết câu, chỉ lạnh hai .

 

Chu Thông châm một điếu t.h.u.ố.c, chậm rãi bước đến gần Lưu Khôi. Trước ánh mắt khinh miệt của , giơ chân đạp mạnh một cái, khiến Lưu Khôi ngã nhào xuống đất: “Về với chủ của mày, uy h.i.ế.p tao, hết điều tra cho rõ chỗ dựa của tao là ai. Đến cả phe phái của tao mà cũng điều tra minh bạch chạy đến đây càn, mày đúng là ngu xuẩn!”

 

Lưu Khôi lồm cồm bò dậy, Chu Thông bằng ánh mắt độc địa, nhổ một ngụm m.á.u trong miệng : “Chu Thông, mày cứ chờ đấy!”

 

“Yên tâm, nhất định sẽ đợi.”

 

Ngay lúc Lưu Khôi chuẩn lên xe, Ninh Tịch đột ngột cất tiếng gọi: “Đứng !”

 

Lưu Khôi khinh miệt Ninh Tịch, giọng điệu đầy vẻ coi thường: “Xem cô Ninh vẫn còn chút nể tình, khó Chu Thông. Nếu , mời !”

 

chỉ mong Phó Giám đốc Lưu chuyển lời nhắn đến ông chủ của mà thôi.”

 

“...” Sắc mặt Lưu Khôi lập tức biến đổi. Người phụ nữ dường như hề mảy may sợ hãi lời đe dọa.

 

“Trong vòng ba tháng, cam đoan sẽ khiến Nhà máy Thực phẩm Vạn Nguyên biến mất khỏi Giang Thành.”

 

“Ha… ha ha… ha ha…” Lưu Khôi phá lên sảng khoái lời tuyên bố của Ninh Tịch. Hắn chỉ tay cô, định gì đó nhưng vì quá buồn mà nghẹn lời. Sau vài cố gắng kìm nén, mới lấy giọng: “Ninh Tịch, cô đừng khiến c.h.ế.t mất! Nhà máy Thực phẩm Vạn Nguyên của chúng là cái xưởng nhỏ bé của cô. Người ông chủ chúng cũng loại tầm thường, dễ dàng loại bỏ như Chu Thông . Cô chúng biến mất ư? Cô đủ tài lực ? Cô đủ mạng lưới quan hệ ?”

Loading...