Ninh Tịch đầu về phía ngã tư, thấy xe của Chu Đại Phúc, cô vội vàng tiến nghênh đón.
“Bác sĩ Ninh, chúc mừng, chúc mừng.” Chu Đại Phúc còn kịp bước hẳn khỏi xe lớn tiếng chúc mừng. Khi xe dừng hẳn, ông mới bước xuống.
“Chu vất vả .” Ninh Tịch và Chu Đại Phúc cần dùng đến những lời lẽ khách sáo; họ là bạn bè, những câu khách sáo là điều cần thiết.
Chu Cẩn cũng bước xuống xe, nhận lấy một hộp quà từ tay tài xế: “Ninh Tịch, chúc chị ăn phát đạt. Đây là tượng Cóc Vàng mà bố em đặc biệt nhờ chế tác riêng cho chị, còn cố ý mang đến chùa để khai quang nữa đấy.”
Bức tượng Cóc Vàng mà Chu Đại Phúc tặng, dù phần lớn là vàng thật , thì tấm lòng của ông, Ninh Tịch cũng trân trọng. Cô lập tức gọi Lục Bắc, dặn tự mang bức tượng Cóc Vàng văn phòng của .
Chu Cẩn theo Lục Bắc. Chu Đại Phúc trò chuyện với Ninh Tịch vài câu và cũng bày tỏ ý tham quan nhà máy của cô. Ninh Tịch định đích dẫn ông thì mấy chiếc xe khác đồng loạt chạy tới dừng ngay mặt cô.
Nhìn thấy Trương Văn Học và phu nhân bước xuống từ xe, Ninh Tịch khựng vài giây khi bước tới chào đón: “Trương , Nghiêm giáo sư.”
“Bác sĩ Ninh, chúc mừng, chúc mừng.” Cặp vợ chồng mỉm gửi lời chúc mừng tới Ninh Tịch.
Từ những chiếc xe phía , một đám mang theo micro và máy ảnh bước xuống, hướng về phía họ lia máy lia lịa. Khi thấy Chu Đại Phúc, một kích động tiến thẳng đến mặt ông: “Ông Chu, hôm nay ông cũng mặt, xin hỏi ông quen gì với chủ xưởng thực phẩm Ninh Tịch ?”
Chu Đại Phúc cả đời ghét nhất là giới phóng viên, mỗi gặp đều tránh né. nghĩ đến hôm nay là cơ hội tuyệt vời để Ninh Tịch tạo dựng thanh thế, ông quyết định lẩn tránh nữa, mỉm đáp: “Bà chủ xưởng thực phẩm Ninh Tịch là bạn của , đồng thời cũng là ân nhân cứu mạng con trai , và càng là đối tác của Chu Thị chúng .”
“Bác sĩ Ninh.” Nhân lúc Chu Đại Phúc đang các phóng viên vây quanh, Thư ký Viên tiến đến kéo Ninh Tịch sang một bên và ghé tai nhỏ.
Trương Văn Học mang theo phóng viên đến đây cũng là nhằm mục đích tạo dựng thanh thế cho Ninh Tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-455-a.html.]
Ninh Tịch ngỡ ngàng. Trương Văn Học lúc ngay cả việc tự bảo vệ còn xong, chạy đến việc ?
Dường như thấu hiểu suy nghĩ của Ninh Tịch, cô Thư ký Viên giải thích nhỏ nhẹ: “Bác sĩ Ninh, việc khai trương xưởng thực phẩm của cô cũng xem là một đóng góp cho sự phát triển của Giang Thành. Việc lãnh đạo đích đến thăm hỏi và động viên là lẽ thường tình. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là…”
Cô Thư ký Viên quanh một lượt, đó ghé sát tai Ninh Tịch thì thầm vài câu.
Nói tóm , một nhân vật cấp cao đồng ý bảo hộ cho ông Trương, với điều kiện duy nhất là ông Trương sức ủng hộ Ninh Tịch.
Việc bảo vệ ông Trương là ưu tiên hàng đầu của Ninh Tịch!
Trong tâm trí Ninh Tịch, chỉ hình bóng ông Tô, và việc nhờ vả ông Tô mặt chắc chắn là sự sắp xếp của Lục Nam.
Ninh Tịch khẽ mỉm ; đàn ông quả thực chu đáo, thứ phía sắp đặt đấy cho cô.
Vì Trương Văn Học thiện chí hỗ trợ Ninh Tịch, cô đương nhiên thuận thế đón nhận: “Vậy, lát nữa Trương tiện ở tham dự lễ cắt băng khánh thành và đôi lời phát biểu ạ?”
Thư ký Viên cần hỏi ý kiến Trương Văn Học mà lập tức gật đầu đồng ý.
Ninh Tịch đó dẫn dắt ông Chu, Trương Văn Học và đoàn tùy tùng tham quan khu vực sản xuất.
Cô đưa phòng trang : “Đây là phòng đồ của chúng . Trước khi bước khu vực sản xuất, bắt buộc mặc đồ bảo hộ. Toàn bộ đồ bảo hộ và giày bảo hộ đều mới hàng ngày, quần áo sử dụng sẽ giặt sạch và khử trùng tập trung.”