Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 468: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:27:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Khôi lập tức tường trình những thông tin theo dõi về xưởng thực phẩm của Ninh Tịch trong những ngày qua cho Hoàng Vạn Nguyên: “Mỗi ngày họ vẫn xuất kho với lượng lớn, hôm qua còn thêm hai chiếc xe tải trọng lớn, chất đầy hàng hóa.”

 

Một luồng nhiệt xộc thẳng lên não, Hoàng Vạn Nguyên trừng mắt Lưu Khôi, cơn giận khiến ông nghẹn lời: “Không thể nào! Tám mươi phần trăm thị trường Giang Thành trong tay chúng , vẫn thể xuất hàng ồ ạt mỗi ngày?”

 

“Chuyện … Chúng rõ ạ.” Lưu Khôi cũng tỏ khó hiểu. Theo điều tra của họ, lượng hàng hóa mà xưởng thực phẩm của Ninh Tịch tiêu thụ tại Giang Thành thực tế nhiều. Các đại lý lớn trướng Ninh Tịch chỉ đếm đầu ngón tay, gồm hai ông chủ lớn là Chu Đại Phúc và ông chủ Lý ở Nam Ninh; ngoài hai , phần còn chỉ là các tiệm tạp hóa nhỏ lẻ.

 

Với lượng đại lý ít ỏi như , thể xuất lượng hàng lớn mỗi ngày?

 

Nghĩ mãi thông, ông thực sự thể lý giải : hàng của Ninh Tịch rốt cuộc chuyển hết ?

 

“Không rõ? Anh điều tra ? Phái bám sát xe tải, xác định xem hàng hóa của cô đưa đến . Sau đó, tìm cách tiếp cận phụ trách bên đó để thương lượng. Bất kể đối phương đưa yêu cầu gì, nhất định cắt đứt nguồn đại lý của cô . Về phần Chu Đại Phúc, chúng thể động , còn tên họ Lý chắc chắn sẽ chịu giảng hòa với , nhưng những đại lý khác thì chắc chắn thể tìm cách giải quyết.”

 

Thư ký nhỏ giọng thắc mắc: “Nếu cứ để đối phương tùy ý đưa điều kiện, chẳng chúng sẽ rơi thế động quá mức ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-468-a.html.]

Hắn xua tay dứt khoát: “Thà động còn hơn là kiếm xu nào. Nếu nhanh ch.óng đè bẹp con nhỏ Ninh đó, thì chúng cũng chẳng thể trụ vững bao lâu .”

 

“Vâng, lát nữa sẽ lập tức sắp xếp.” Ông hạ quyết tâm, hơn nữa việc dùng tiền của ông , nên Lưu Khôi đương nhiên sẽ can ngăn, suy cho cùng, mục tiêu cuối cùng của lão vẫn là tiêu diệt thế lực của Ninh Tịch.

 

Cô thư ký thì khác Lưu Khôi, cô chịu cảnh thất nghiệp, vì liền lên tiếng hỏi: “Giám đốc Hoàng, còn về vấn đề bim bim thì xử lý thế nào ạ? Tính đến sáng nay, bim bim trả về gần bằng một nửa lượng bán . Nếu cứ tiếp tục trả hàng như thế , e rằng tiền nhà máy chúng thu trong tháng còn đủ để bù đắp khoản lỗ từ bim bim.”

 

Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến bim bim, huyết áp của Hoàng Vạn Nguyên tăng vọt, ông đập bàn: “C.h.ế.t tiệt, ban đầu tại cái điều khoản cho phép hỗ trợ trả hàng, đổi hàng chứ? Biết thế , cho phép đổi trả .”

 

Đầu óc Lưu Khôi chợt xoay chuyển, một ý tưởng chợt lóe lên: “Giám đốc Hoàng, là chúng cũng triển khai chương trình sưu tầm thẻ bài ? Nguyên nhân bim bim trả về chủ yếu là do bọn trẻ con tìm loại thẻ. Chúng cũng một chương trình tương tự, đồng thời giảm nhẹ giá thành một chút, như chẳng sẽ thu hút lũ trẻ ?”

 

“Ý kiến ! Đi thực hiện ngay , lập tức triển khai! Trong vòng hai ngày, thấy bim bim của chúng xuất hiện trở thị trường.” Mắt sáng lên, huyết áp theo đó mà dịu . Hắn kích động tiến đến mặt Lưu Khôi, vỗ vai : “Tốt, ! Cái đầu óc của học như lão Lưu quả thực nhanh nhạy hơn thường.”

 

Sau một tháng, đây là đầu tiên cô thư ký và lão Lưu tươi bước khỏi văn phòng. Hai lập tức bắt tay xử lý cuộc khủng hoảng theo đúng chỉ thị của Hoàng Vạn Nguyên.

Loading...