Lục Nam cùng Ninh Tịch bước phòng sinh.
Ninh Tịch thể hiện sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, thậm chí còn điềm tĩnh hơn cả bác sĩ. Một tay cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Nam, tay nắm c.h.ặ.t thanh vịn giường bệnh. Khi cần dồn lực, cô dồn sức, lúc nghỉ ngơi thì hít thở sâu, tự điều chỉnh nhịp điệu cơ thể, giúp bản nhanh ch.óng hồi phục, để thể dùng sức hiệu quả hơn.
Lục Nam bên cạnh, lo lắng thôi. Anh cầm lấy miếng gạc mà bác sĩ đưa, hết đến khác lau mồ hôi trán Ninh Tịch. Nhìn thấy cô mỗi nghiến răng dồn sức, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn, nhưng cô vẫn tuyệt nhiên thốt một tiếng nào, dáng vẻ khiến tim đau thắt , điều gì đó, nhưng sợ lời của sẽ cô thêm phiền phức, đành ngậm c.h.ặ.t miệng, dám thêm gì.
Trải qua hai giờ đồng hồ nỗ lực, một tiếng oe oe vang vọng khắp phòng sinh.
“Sinh , là một bé trai kháu khỉnh, Ninh Tịch, cô nghỉ ngơi một lát , chúng sẽ tiếp tục cố gắng cho đứa .” Bác sĩ với Ninh Tịch một câu, lập tức hiệu cho y tá bế đứa bé rửa ráy.
Chờ Ninh Tịch nghỉ ngơi một chút, cô tiếp tục dồn sức. Với ca sinh đôi, thông thường khi đứa đầu tiên chào đời, đứa thứ hai sẽ nhanh, nhưng ai ngờ rằng đứa bé thứ hai gặp biến cố ngoài dự kiến.
Đứa bé ngôi t.h.a.i ngược, một bàn chân nhỏ đang cố gắng len lỏi chui khỏi cửa .
Sắc mặt bác sĩ lập tức biến đổi: “Dừng ngay!”
Tiếng hét của bác sĩ khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Ninh Tịch thắt , cô như quả bóng da xì , lập tức xẹp xuống.
Thấy vẻ mặt bác sĩ trở nên nghiêm trọng, Lục Nam còn màng đến việc phiền Ninh Tịch , vội vàng hỏi dồn: “Sao bác sĩ, chuyện gì xảy ?”
“Đứa bé ngôi t.h.a.i ngược.” Bác sĩ giải thích nhanh ch.óng, lập tức lệnh: “Nhanh lên, chuẩn phẫu thuật ngay lập tức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-475-a.html.]
Đội ngũ y tá ngay lập tức rơi cảnh hỗn loạn: vội vã sắp xếp phòng mổ, khác thì tất tả mang theo giấy cam kết đồng ý phẫu thuật và thông báo về tình trạng nguy kịch để Lục Nam ký nhận.
“Người nhà, một vấn đề nghiêm trọng chúng cần thông báo rõ ràng với : ngôi t.h.a.i của vợ đang đảo ngược, chân bắt đầu lọt ngoài. Tình hình hiện tại cực kỳ khẩn cấp, chúng buộc can thiệp bằng phẫu thuật, tuy nhiên, cần , ngay cả phẫu thuật cũng thể cam đoan tròn con vuông.”
Tâm trí Lục Nam như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, trống rỗng, chỉ còn văng vẳng bên tai câu : “Thai nhi lệch vị trí, thể đảm bảo an cho cả hai con.”
Không thể nào. Điều thể xảy .
Vợ , mạnh mẽ như thế, thể gặp biến cố bất trắc? Trong ký ức kiếp , Cẩm Nhi chào đời khỏe mạnh, tại kiếp đối mặt với hiểm nguy?
Thấy Lục Nam vẫn còn đờ đẫn, cô y tá sốt ruột thúc giục: “Người nhà, nhà , mau ký tên đây!”
“Khoan , cô chờ một lát!” Lúc , Lục Nam chỉ đặt niềm tin duy nhất Ninh Tịch.
Nhìn thấy thở yếu ớt của cô, tim như siết c.h.ặ.t. Anh vội vàng cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi vợ: “Vợ ơi, em tỉnh , mau tỉnh !”
“Vợ , tỉnh ! Cẩm Bảo đang gặp nguy hiểm, con chúng gặp nguy hiểm !”
Cả phòng sinh đều sững sờ, sự sốt ruột lẫn khó hiểu hiện rõ khi chứng kiến Lục Nam vẫn đang gọi vợ giữa thời khắc sinh t.ử . Bề ngoài trông điềm tĩnh và chín chắn, nhưng tỏ thiếu quyết đoán đến mức dám đặt b.út ký tên trong tình huống cấp bách.
Vị bác sĩ cũng nhíu mày khó coi: “Lúc hỏi sản phụ thì ích lợi gì? Anh cần tin tưởng chuyên môn của chúng . Thời gian trì hoãn càng lâu, nguy cơ đe dọa tính mạng cho sản phụ và t.h.a.i nhi càng lớn!”