“Câm miệng!” Lục Nam gắt lên, trừng mắt bác sĩ, cúi xuống nâng niu gương mặt Ninh Tịch, hôn lên môi cô: “Vợ ơi, em tỉnh ! Cẩm Bảo của chúng đang gặp hiểm nguy, chỉ em mới cứu con, mau tỉnh , vợ?”
“A!” Ninh Tịch thét lên một tiếng bật mở mắt.
“Vợ ơi, họ Cẩm Bảo lệch, chân thò ngoài , mổ, nhưng mổ cũng chắc chắn an . Vợ ơi, bây giờ , chúng gì đây?”
Nghe lời , Ninh Tịch run lên. Cô gắng sức cử động dậy nhưng cơ thể còn chút sức lực. Ninh Tịch khó khăn thều thào vài chữ: “Nắn… nắn thai…”
“Nắn thai? Nắn kiểu gì khi một chân của đứa bé lọt ngoài !” Vị bác sĩ gần như phát điên vì sự bất hợp tác của cặp vợ chồng. Ông gằn giọng: “Ninh Tịch, thấy rõ , chồng cô thể đưa quyết định. cho cô , tình trạng của cô hiện tại vô cùng nguy kịch, chỉ cần một sai sót nhỏ là cả hai con thể mất mạng. Cô mau ký giấy đồng ý phẫu thuật và giấy cam kết !”
“Không cần phẫu thuật.” Ninh Tịch nhắm mắt , cố gắng đàn ông đang đầm đìa mồ hôi, lo lắng đến mức gân xanh nổi rõ trán: “Hộp t.h.u.ố.c… mang đến ?”
“Mang ạ.” Trước khi đến đây, Ninh Tịch dặn dò mang theo hộp t.h.u.ố.c, nên ông cụ cẩn thận trao nó cho Lục Nam.
“Tầng cùng… một lọ sứ men xanh, bên trong một viên t.h.u.ố.c, đưa cho em.”
“Được, lấy ngay.” Lục Nam dậy bước ngoài.
“Người nhà, cảnh báo , bây giờ thể chần chừ thêm nữa, …”
“Tránh đường!” Lục Nam quát lớn, đẩy vị bác sĩ sang một bên, lao khỏi phòng sinh. Anh nhanh ch.óng tìm thấy viên t.h.u.ố.c trong hộp, vội vã chạy đưa cho Ninh Tịch: “Vợ ơi, lấy !”
Ninh Tịch hé miệng, Lục Nam lập tức đút viên t.h.u.ố.c .
“Anh đang cho sản phụ uống cái gì ? Giờ phút thể tùy tiện bừa ?!” Vị bác sĩ định xông lên can ngăn, nhưng ánh mắt sắc lạnh như g.i.ế.c của Lục Nam khiến ông chùn bước.
Sau khi uống t.h.u.ố.c, Ninh Tịch yếu ớt giơ tay lên. Lục Nam vội vàng nắm lấy, thuận theo lực đạo của cô mà đặt tay lên chiếc bụng nhô cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-476-a.html.]
“Lục Nam, giúp em.”
“Được.” Lục Nam hiểu ý, đặt tay lên hai tay Ninh Tịch.
“Cứ theo hướng tay em mà dùng sức.” Bản Ninh Tịch thể vận dụng nhiều lực, chỉ thể trông cậy sự hỗ trợ của Lục Nam.
Hai bàn tay họ áp bụng, cùng dồn sức, đổi vị trí hết đến khác, dùng lực hết đến khác.
Bác sĩ và y tá nhiều tìm cách ngăn cản, lớn tiếng quát mắng nhưng đều tác dụng. Nếu là một sản phụ khác hành động ngang bướng như , lẽ lôi ngoài từ lâu. Lục Nam quá mức đáng sợ; khi trừng mắt , đôi mắt đỏ ngầu như báo săn đang rình mồi khiến bất kỳ ai cũng khiếp sợ, một ai dám bén mảng đến gần Lục Nam dù chỉ nửa bước.
“Ừm!” Ninh Tịch khẽ rên lên một tiếng, “Được … …”
Được ? Cái gì ?
Bác sĩ và y tá đều lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Lục Nam lập tức gầm lên: “Mau kiểm tra xem con thế nào !”
“Trời ơi, đầu bé xoay .”
“Sao thể xảy chuyện ?”
“A!” Ninh Tịch hét lên, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Lục Nam, nghiến răng nghiến lợi bắt đầu vận sức. Viên t.h.u.ố.c lúc phát huy tác dụng, giúp cô hồi phục chút thể lực. Chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, Cẩm Bảo sẽ sớm chào đời.
Trong khi Ninh Tịch bắt đầu rặn đẻ, các nhân viên y tế vẫn còn đang ngây . Lục Nam sốt ruột liền lớn tiếng quát: “Còn ngây đó gì, mau đỡ đẻ cho vợ !”
Bị Lục Nam quát một tiếng, vị bác sĩ lúc mới hồn, vội vàng : “Nhanh lên, Ninh Tịch, cố gắng lên.”