Lục Nam thủ tục xuất viện. Khi và Vương Tú Cầm phòng bệnh thì gần 11 giờ. Lục Nam khoác một chiếc áo gió lên Ninh Tịch, đó dùng khăn trùm kín đầu và mặt cô, hai đứa bé cũng quấn bọc cẩn thận.
Hai đứa trẻ Ninh Tú Hà và Vương Tú Cầm, mỗi bế một bé. Lục Nam đỡ lấy Ninh Tịch che chắn kỹ lưỡng, rời khỏi bệnh viện.
Lục Húc lái xe đợi sẵn ở cổng. Nhìn thấy cả đoàn từ xa, vội vàng mở cửa xe.
Chiếc xe chạy thẳng sân. Sau khi xuống xe, Lục Nam lập tức dìu Ninh Tịch nhà.
“Nóng quá.” Vừa bước qua ngưỡng cửa, Ninh Tịch lập tức cởi chiếc áo khoác ngoài. Sản phụ sinh vốn sợ nóng hơn thường, việc quấn kín mít khiến mồ hôi túa như tắm.
“Để lấy khăn lau cho em.” Thấy Ninh Tịch mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, Lục Nam vội vàng cầm khăn lau . “Em ráng chịu đựng một chút nhé, bây giờ thể tắm , chỉ thể lau thôi. Được , mau lên giường đắp chăn kỹ càng .”
“Tiểu Nam, mau lấy nước , thằng bé tè dầm .” Ninh Tú Hà bế cháu trai bước phòng.
“Dạ, con ngay đây.” Lục Nam đáp lời, nhanh ch.óng lấy nước ấm.
Sau khi vệ sinh cho cháu trai xong, em bé vì đói. Ninh Tú Hà giao con cho Ninh Tịch, vội vã ngoài dọn dẹp những đồ đạc mang về từ bệnh viện.
Bên , Vương Tú Cầm cũng : “Con nước , hai đứa nhỏ chắc chắn là hẹn , bé gái cũng tè dầm .”
Lục Nam cầm thêm một chậu nước ấm : “Dì ơi, để con cho. Cũng sắp đến giờ ăn trưa , một nấu nướng, dì bếp phụ một tay ạ.”
Vương Tú Cầm vui vẻ đồng ý, giao con gái cho Lục Nam.
Sau khi vệ sinh cho Cẩm Bảo xong, đóng tã cẩn thận, cô bé cũng bắt đầu ré lên.
“Cẩm Bảo đói , ngoan nào, đừng , chúng tìm nhé.” Lục Nam vội vàng bế con gái đến mặt Ninh Tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-493-a.html.]
“Anh dỗ con .” Niên Bảo vẫn đang b.ú! Cô thể bắt Niên Bảo b.ú xong mới cho Cẩm Bảo b.ú !
“Cẩm Bảo đói , dỗ bé cũng vô ích thôi.” Lục Nam xuống mép giường, kéo áo Ninh Tịch , đặt Cẩm Bảo lòng cô. Bé gái ngửi thấy mùi sữa liền há miệng.
“Anh…” Ninh Tịch giận dữ trừng mắt , lúc cô chỉ tặng cho tên đàn ông trơ trẽn một cái tát trời giáng.
Anh còn mặt mũi nào nữa , dám công khai kéo áo cô ngay mặt con gái .
“Giận , vợ yêu đừng giận, cũng còn lựa chọn nào khác. Hai đứa nhỏ chắc chắn hẹn , cứ là cùng . Em thể để một đứa đến khàn giọng mới cho b.ú chứ?”
Lời cũng phần hợp lý, nhất thời cô phản bác .
“Nào, uống bát canh gà .” Đợi hai đứa trẻ ngủ say, Ninh Tú Hà mang một bát canh gà.
Canh gà ngoài chút dầu mỡ thì chẳng còn hương vị gì khác, đúng, uống còn cảm thấy tanh, ngửi cũng thấy mùi tanh nồng.
Nhìn bát canh đưa đến mặt, Ninh Tịch nhíu mày khó chịu, nhưng vẫn ngoan ngoãn bưng bát lên. Làm gì sản phụ nào sinh xong mà ăn đồ mặn, dù khó chịu đến mấy cũng cố nhịn.
“Khó uống ?” Lục Nam đưa tay xoa đầu cô: “Tối nay sẽ nấu món ngon cho em.”
Chưa kịp để Ninh Tịch kịp đáp lời, Ninh Tú Hà bất đắc dĩ lên tiếng: “Có thể nấu món ngon gì chứ, con bé bây giờ cái gì cũng kiêng khem, cơm nước chuẩn xong đấy. Tiểu Nam con cũng mau ngoài ăn cơm , Tiểu Tịch ăn xong cứ để bát ở đó, lát nữa dọn dẹp.”
Nói xong, Ninh Tú Hà bước ngoài.
“Anh cách .” Lục Nam véo nhẹ mũi cô, đầy bí ẩn, giải thích thêm điều gì.