Đến khi cô nhận điều thì thứ phần muộn màng. Cô thể ngừng kiếm tiền, càng thể để chịu khổ theo , vì , cô chỉ thể cố gắng gìn giữ mối quan hệ với Lục Nam một cách cẩn trọng.
Anh chu cấp cho cô thì cứ để , xem việc chăm sóc con cái là trách nhiệm của thì cứ để gánh vác, còn những công việc nội trợ khác cứ để cô lo liệu.
Buổi chiều, Ninh Tịch chìm giấc ngủ, nhưng tiếng của con cho tỉnh giấc. Hai đứa trẻ đói bụng . Ninh Tịch dậy bế Cẩm Bảo lên, chuẩn cho con b.ú.
“Nhóc con đói bụng ?” Lục Nam đeo tạp dề bước từ cửa.
“Anh định gì?” Ninh Tịch cảnh giác Lục Nam, lẽ ý định những chuyện như buổi trưa ?
“Em đoán xem gì?” Lục Nam tiến gần bế Niên Bảo lên. Thấy cô vẫn cởi áo, Cẩm Bảo lóc dụi đầu lòng cô, hề khách khí mà trực tiếp giúp cô nới lỏng y phục.
“Anh, còn hổ ?” Ninh Tịch trừng mắt , cô thật sự chọc tức đến mức gọi thẳng cả họ tên .
Anh mảy may để ý đến cô, tiếp tục thao tác tay cho đến khi hai đứa trẻ bắt đầu b.ú no nê. Lúc , mới ngẩng đầu hì hì, hôn lên cái miệng nhỏ đang chu của cô: “Vợ , em tại lúc nhỏ sinh đôi mặc quần áo giống hệt ?”
Cô vẫn còn đang ấm ức, hừ lạnh một tiếng: “Không .”
“Là bởi vì nếu mặc đồ giống , bọn trẻ sẽ bắt đầu so sánh xem quần áo của ai hơn, nếu đứa nào đó cảm thấy trang phục của đối phương vượt trội hơn, nó sẽ sinh tức giận, mà khi tức giận thì thể tự tổn thương chính . Vì , lớn khi mua sắm cho cặp song sinh luôn mua y hệt .”
“Em xem, nếu mỗi em đều ưu tiên cho một đứa b.ú , đứa còn thì bỏ mặc, đến ngằn ngặt, nhỡ con bé tâm tư hơn một chút, nó sẽ cảm thấy thiên vị, như nó tức giận , nó thể tự…”
“Anh cấm bậy!” Nói , cô vội vàng đưa tay bịt miệng vì tay đang bận bế em bé, rảnh để ngăn cản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-495-a.html.]
Anh toe toét mới chịu lùi một chút, thè lưỡi l.i.ế.m môi híp mắt: “Vợ , đây là đầu tiên em chủ động hôn đấy.”
“Em hôn, em chỉ bịt miệng thôi, cho linh tinh.”
“Ừ! Anh là em đang kiếm cớ mà, yên tâm sẽ em .”
“Cút .”
“Được ! Đợi con b.ú xong, sẽ ngoan ngoãn cút ngay.”
Chồng gì mà chẳng chút khí phách nào, cứ năn nỉ ỉ ôi mãi cho đến khi cô cho con b.ú xong, đặt con xuống, đắp chăn cẩn thận cho cô mới lén lút chuồn ngoài.
Thấy định lẻn , cô tỏ vẻ tủi : “Anh thể trò chuyện với em một lát ? Trước đây hứa sẽ cùng em ôn kiến thức mà.”
“Là em bảo cút, ngoan ngoãn cút , em còn giận dỗi cái gì nữa?” Anh đành , cúi xuống hôn cô một cái: “Ngoan nào, đừng giận nữa, đang hầm canh cho em đây, mà hỏi em đói , luộc hai quả trứng gà ?”
Biết đang bận rộn chuẩn đồ ăn cho , tâm trạng cô lập tức lên, bụng cũng bắt đầu réo lên vì đói. “Anh luộc .”
“Được, luộc cho em, đừng dỗi nữa, bản em là bác sĩ , em hiểu chứng trầm cảm sinh đáng sợ đến mức nào chứ. Nếu bất kỳ hành động nào , em cứ , nhất định sẽ điều chỉnh.”
Nghe , cô liền nắm lấy cơ hội để cằn nhằn: “Anh sai đấy, coi em như một cái máy vắt sữa , con trai, con gái chỉ cần cất tiếng là bắt em cho b.ú.”