Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 500: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:33:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bực bội buông tay : Tối nay mà để em thêm một xin nào nữa, sẽ phạt ngày mai phép bước phòng .

 

Anh cuống quýt: Anh mà phòng thì ai sẽ chăm sóc hai con em đây?

 

Mẹ em chăm.

 

Người phía lập tức im bặt.

 

Xong , xong , vợ nhỏ chắc chắn là chán ghét , đến cả việc chăm sóc cũng để nữa.

 

Lần , Nam hận thể tự tát cho một cái, hốc mắt càng tự chủ mà đỏ hoe.

 

Trời ơi, cái tên ít lời mà im lặng thì quả thật đáng sợ vô cùng.

 

Ninh Tịch tức giận đến mức bùng nổ, cô , nâng khuôn mặt đang ở gần đó lên và hôn thật mạnh môi : Em giận , cũng ý định rời . em cứ như , em thấy tức giận.

 

Anh vội vàng ôm cô lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, nước mắt rơi lộp bộp.

 

Anh sợ c.h.ế.t, sợ cô sẽ giống như vợ , âm thầm chuẩn một kế sách hiểm độc nào đó, đến một ngày nào đó sẽ lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời .

 

Anh càng nghĩ càng thấy kinh hoàng, sắc mặt càng trở nên khó coi. Cả buổi chiều hôm đó, ai trong nhà cũng nhận sắc mặt , hỏi chuyện gì, cũng thể nên lời.

 

Buổi tối, bước phòng, mà là dám, sợ cô vẫn còn giận, sợ cô phiền lòng, và càng sợ cô nhân lúc ngủ say mà ôm con bỏ .

 

Mọi u ám nặng nề của buổi chiều hôm nay đều tan biến theo nụ hôn đó, ôm cô c.h.ặ.t hơn.

 

Đau quá. Cơ thể Ninh Tịch vẫn hồi phục, ngày nào cũng siết c.h.ặ.t trong vòng tay, cơn đau khiến cô tức giận c.ắ.n mạnh cổ .

 

Xin… Lời xin gần như sắp sửa thoát , nhưng nghĩ đến những điều cô , nuốt ngược : Vợ ơi, sai , cố ý em đau.

 

Anh sai cũng .

 

Anh cúi đầu hôn lên mái tóc cô, dịu dàng an ủi: Vợ ơi, yêu em, chỉ em mới là duy nhất của các con .

 

Ninh Tịch ngẩng đầu hôn lên môi , rạng rỡ : Anh yêu, em cũng yêu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-500-a.html.]

Chính câu luôn thắp lên ngọn lửa cho , nụ hôn cuồng nhiệt như một cơn mưa bão trút xuống cô.

 

Vợ yêu .

 

Cuối cùng cũng chờ khoảnh khắc vợ yêu .

 

Ưm! Eo véo mạnh một cái, Nam mơ màng mở mắt, thấy khuôn mặt phần hờn dỗi của cô.

 

Anh vội vàng dứt khỏi bờ môi cô, bàn tay cũng ngoan ngoãn rút khỏi vạt áo nàng: “Vợ yêu, cố ý… Anh mà… Giờ phút tiện… Anh chỉ là khao khát hôn em thôi, thật lòng đấy.”

 

“Hãy chú tâm .” Ninh Tịch trừng mắt mặt .

 

Trên gương mặt rốt cuộc cũng hiện lên ý , dịu dàng vòng tay ôm lấy cô: “Anh sẽ tự kiểm điểm bản .”

 

Thôi , từ lầm của chuyển thành lời tự kiểm điểm.

 

Ninh Tịch trợn mắt thốt nên lời, để ý đến sự hiện diện của .

 

Ngủ thôi.

 

Thở dài! Dỗ dành một đàn ông thật sự quá đỗi mệt mỏi.

 

Nếu Lục Nam thấu tỏ những suy nghĩ của Ninh Tịch ngay lúc , chắc chắn nỗi lòng sẽ càng thêm trĩu nặng.

 

Dỗ dành khó khăn đến ?

 

Hoàn hề khó, chỉ cần em khẽ phẩy tay, chỉ cần em cất lời một câu “ yêu em”, chắc chắn sẽ vui sướng đến mức quên cả phương hướng.

 

Sáng sớm, Ninh Tịch mới ru hai đứa con chìm giấc ngủ thì Chu Hội và Trần Tĩnh bước phòng.

 

Ninh Tịch mỉm chào hỏi: “Dì, chị dâu.”

 

Trần Tĩnh nở nụ hiền hậu, tiến gần, ánh mắt lướt qua hai đứa trẻ: “Lại ngủ , hai bảo bối ngủ nghỉ nhiều thật đấy.”

 

“Trẻ con mới sinh lúc nào cũng , ngủ càng nhiều thì lớn càng nhanh.” Chu Hội cũng mỉm , xoa nhẹ hai đứa bé, vui vẻ xuống mép giường: “Hôm qua giận dỗi với thằng Nam ?”

Loading...