Cẩm Bảo chớp chớp mắt, cái miệng nhỏ xinh khẽ nhếch lên, nở một nụ rạng rỡ.
"Ôi trời! Cẩm Bảo nhà chúng !" Lục Chính Hải xúc động cúi đầu hôn lên má cháu gái đáng yêu: "Cẩm Bảo thích ông nội lắm đúng ?"
"A..." Cẩm Bảo phát một âm tiết nhỏ.
"A! Cẩm Bảo chuyện với ông ?" Lục Chính Hải rạng rỡ, cứ thế ghế, trò chuyện với đứa trẻ trong lòng: "Cẩm Bảo kể cho ông chuyện gì nào?"
"Cẩm Bảo ngoài dạo chơi ? Đợi Cẩm Bảo nhà chúng khỏe mạnh, ông sẽ đưa con và con chơi khắp nơi."
Lục Nam bước nhà chính định đón con, thấy Lục Chính Hải đang say sưa trò chuyện cùng cháu gái, nỡ phiền, chỉ mỉm về phòng với vợ .
Thấy chồng bế con về, Ninh Tịch lên tiếng hỏi: "Con ?"
"Ở nhà chính, ba đang bế đấy! Cứ để ba bế thêm chút nữa, ba còn kịp bế con bé nào."
Ninh Tịch gật đầu, thêm gì.
"Em xuống , em ôn bài vở , để cho em ." Lục Nam tiến đến đỡ Ninh Tịch xuống, cầm lấy cuốn sổ ghi chép mà Lục Bắc chép giúp cô, bắt đầu một cách chăm chú.
Người thường kiêng cữ như tù, nhưng Ninh Tịch vô cùng tận hưởng cuộc sống khác chăm sóc tận tình mỗi ngày.
Mệt thì dỗ ngủ.
Đói thì dâng thức ăn.
Con quấy , dỗ dành.
Con tè dầm, tã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-503-a.html.]
Con đói bụng, khụ! Anh sẽ giúp cô bế con để cô thể cho con b.ú.
Việc ôn tập bài vở cũng trở nên dễ dàng khi bên cạnh, từng câu từng chữ một cách tỉ mỉ, thậm chí còn kiên nhẫn giải thích cặn kẽ từng chi tiết khó hiểu.
Nhờ sự chăm sóc chu đáo của Ninh Tịch, vết thương tay Lục Bắc chẳng bao lâu bắt đầu lên da non. Ninh Tịch bảo Lục Bắc thử cử động tay, cố gắng nắm tay thành nắm đ.ấ.m.
Một động tác tưởng chừng vô cùng đơn giản, nhưng lúc trở nên cực kỳ khó khăn với Lục Bắc; dồn hết sức lực, mồ hôi túa mà vẫn thể khép bàn tay thành nắm đ.ấ.m.
Nhìn thấy tình trạng của Lục Bắc, Ninh Tịch lộ rõ vẻ lo lắng: “Thế thì bài e là , em học bằng cách nào đây?”
“Em sẽ bằng tay trái, dạo em đều tập bằng tay trái, tuy tốc độ chậm hơn một chút, nhưng thành vấn đề lớn.”
“Yên tâm, kỳ thi chắc chắn sẽ khỏi thôi.” Ninh Tịch trấn an sang Lục Nam: “Anh lấy hộp t.h.u.ố.c đây cho em.”
Lục Nam nhíu mày phản đối: “Bây giờ em vẫn đang trong thời kỳ kiêng cữ, đợi em hết cữ hãy chữa cho Tiểu Bắc.”
Lục Bắc cũng lên tiếng: “Chị dâu bây giờ chị nên nghỉ ngơi thì hơn.”
“Chờ em hết cữ thì quá muộn , nếu Tiểu Bắc dùng tay trái thi thì thi . Yên tâm , chỉ là châm cứu thôi, nhanh khỏi, tuyệt đối ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của em .”
Lục Nam dù lo lắng cho Ninh Tịch, nhưng cũng thể bận tâm đến việc tay Lục Bắc kịp bình phục kỳ thi đại học . Sau một hồi đắn đo, vẫn lấy hộp t.h.u.ố.c , khử trùng kim châm cứu xong xuôi mới đưa kim cho Ninh Tịch.
Sau khi châm cứu xong, Ninh Tịch lấy từ đáy hộp t.h.u.ố.c một chiếc bát sứ nhỏ đưa cho Lục Bắc: “Thuốc trị sẹo, mỗi ngày bôi một buổi sáng và buổi tối.”
“Em nghỉ ngơi , đến giờ đưa Tiểu Bắc lấy kim.” Lục Nam thúc giục, dọn dẹp xong hộp t.h.u.ố.c đưa Lục Bắc ngoài.
Sau hơn nửa tháng tĩnh dưỡng, Ninh Tịch rốt cuộc cũng lấy tinh thần, cơ thể dần trở nên phấn chấn hơn. Khi tinh thần , việc bận tâm cũng theo đó mà nhiều lên.
“Hồn về .” Lục Nam khua tay mặt Ninh Tịch vài cái, đợi đến khi cô hồn mới hỏi: “Em đang mải nghĩ gì mà ngay cả khi tài liệu ôn tập cũng thể ngẩn thế?”