Để địa chỉ nhà riêng cho bác sĩ, cả gia đình rời khỏi bệnh viện.
Dưới sự kiên trì của Lục Nam, quyết định dạo quanh khu phố một vòng. Mẹ và dì mệt, tìm chỗ nghỉ ngơi. Lục Nam liền kéo Ninh Tịch một tiệm trang sức tên Kim Đại Phúc ở ngay bên cạnh.
Ninh Tịch ngơ ngác Lục Nam: “Anh kéo em đến đây gì ?”
“Lát nữa em sẽ thôi.” Lục Nam , kéo cô đến quầy dịch vụ.
“Xin chào quý khách, xem trang sức vàng bạc ạ?” Nhân viên phục vụ đỏ mặt Lục Nam, ánh mắt lộ rõ vẻ kích động thể che giấu. Ôi trời ơi! Thị trấn nhỏ bé một đàn ông quyến rũ và trai đến nhường xuất hiện chứ.
Lục Nam tỏ mấy hài lòng với ánh của nhân viên phục vụ, lạnh lùng lên tiếng: “Đến lấy đồ trang sức, tìm món đồ mà Chu đặt .”
"Anh là bằng hữu của Chu ư?" Ánh mắt của nhân viên phục vụ hướng về Lục Nam lập tức chuyển hướng đầy kinh ngạc. Vị bằng hữu của Chu đặt một bộ trang sức tinh xảo tuyệt mỹ cho phu nhân ; hôm qua, khi món trang sức chuyển đến, họ may mắn chiêm ngưỡng và ai nấy đều trầm trồ vì vẻ của nó.
Họ còn rỉ tai bàn tán, tự hỏi phụ nữ nào mới xứng đáng nhận món quà quý giá đến thế.
Nhân viên phục vụ liếc xéo Ninh Tịch đang cạnh, cô lúc tròn trịa như một quả cầu, thể tương xứng với bộ trang sức lộng lẫy ?
Cái đ.á.n.h giá của nhân viên phục vụ khiến Ninh Tịch cảm thấy khó chịu, nụ môi cô chợt tắt ngấm.
Sắc mặt Lục Nam cũng trở nên lạnh lẽo, giọng điệu còn gay gắt hơn : "Còn cần gọi điện thoại xác nhận với Chu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-511-a.html.]
"Xin quý khách vui lòng kiên nhẫn chờ giây lát." Nhân viên phục vụ vội vàng thu ánh và phòng quản lý.
Ninh Tịch yên trong nhà suốt một tháng trời, việc đột ngột ngoài dạo một quãng đường dài khiến cô mệt mỏi, bèn xuống chiếc ghế gần đó để nghỉ ngơi: "Cửa hàng cũng thuộc sở hữu của Chu ?"
"Ừm!" Lục Nam bước đến bên cạnh, nắm lấy bàn tay cô, giọng điệu đầy ân cần: "Đây là món quà sinh nhật mà bắt đầu chuẩn từ nửa năm , chế tác theo đo cơ thể cũ của em. Vì thế, lẽ bây giờ em sẽ vặn khi đeo nó."
Quà sinh nhật.
Ninh Tịch ngẩn , cúi đầu chiếc đồng hồ. Hôm nay là ngày 13 tháng 5, tức ngày 16 tháng 4 theo Âm lịch – chính là ngày sinh nhật của cô.
Kể từ khi ông bà qua đời, cô từng tổ chức sinh nhật nào, và bản cô cũng sớm quên mất ngày đặc biệt .
"Lại vui ?" Lục Nam xoa nhẹ đầu cô: "Anh việc tặng quà lúc thể khiến em chạnh lòng. Thật , sáng nay thấy em , cân nhắc đổi món quà khác, nhưng suy tính , vẫn trao món quà cho em ngay bây giờ. Nó thể thể hiện trọn vẹn tấm lòng của , lẽ như em sẽ còn suy nghĩ lan man nữa."
"Em hề vui, chỉ là chút ngỡ ngàng. Sau khi ông bà mất, còn ai nhớ đến sinh nhật em nữa." Anh dành nửa năm để chuẩn cho cô một món quà sinh nhật, cô thể cảm động cho .
Sáng nay lúc rời khỏi nhà, việc cô mặt ba lý do: thứ nhất là vì bản tăng cân mà sinh tự ti, thứ hai là nũng nịu với một chút, và thứ ba là quan tâm, hiểu rằng vóc dáng là do cô mang nặng đẻ đau vì .
Trải qua vô vàn biến cố và chứng kiến nhiều điều, cô tin rằng những phụ nữ chỉ lặng lẽ chịu đựng mà dùng chút mánh khóe nào thì khó lòng nhận tình yêu sâu đậm từ chồng. Muốn đàn ông tâm ý, đau lòng vì , thì nhất định cách vận dụng một chút khôn khéo.