Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 512: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:33:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi đôi vợ chồng đang trò chuyện, hai nhân viên phục vụ gần đó ngừng đưa mắt về phía họ và thì thầm với .

 

" đến nhận bộ trang sức ."

 

"Người đàn ông trai thật đấy, nhưng phụ nữ bên cạnh trông vẻ kém sắc nhỉ."

 

"Béo lên thế , bộ trang sức đó liệu vặn ?"

 

"Chắc chắn là . Cậu nghĩ xem đàn ông đó cưới một phụ nữ như thế chứ."

 

"Tớ tình cờ quản lý , phu nhân của Lục chính là bà chủ của Nhà máy Thực phẩm Ninh Muội Tử. Nghe mỗi ngày cô kiếm nhiều hơn chúng cộng trong nửa năm đấy. Cậu xem, tại đàn ông kết hôn với cô ?"

 

"Thì là kẻ bám váy, thật đáng tiếc cho gương mặt trai ."

 

"Ôi trời! Mau kìa, ánh mắt đàn ông đó phụ nữ ngọt ngào đến mức khiến tan chảy. Làm thể nhẫn nại dỗ dành một bà cô mập mạp như ?"

 

"Trời ạ! Cậu xem, ánh mắt bà béo trông giả tạo kinh khủng, thể chịu đựng nôn , còn vẻ ga lăng?"

 

Rất nhanh đó, quản lý bước , tay cầm một chiếc hộp, kịp đến gần nở nụ rạng rỡ, đưa tay : "Chào mừng Lục , là quản lý của cửa hàng, họ Vương, cứ gọi là Tiểu Vương là ."

 

Trên gương mặt Lục Nam hề một tia ý nào, một tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay Ninh Tịch, tay còn đặt nhẹ lên eo cô, ý định đưa tay bắt tay với quản lý Vương: "Quản lý Vương, hình như ba nhân viên phục vụ của cửa hàng các đều phẩm chất cho lắm."

 

Ánh mắt Lục Nam lạnh lùng lướt qua hai phục vụ đang nép ở góc phòng. Hai họ thì thầm to dần, đến mức cũng thể.

 

Họ là kẻ ăn bám thì thể bỏ qua, nhưng việc họ chê vợ xí, béo ú thì tuyệt đối thể chấp nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-512-a.html.]

 

Quản lý sững , nhưng nhanh phản ứng kịp thời, chắc chắn là ba nhân viên đắc tội với vị khách quan trọng . Ông lập tức cau mày ba một cái: "Mấy cô cần việc nữa, lập tức cút ."

 

“Quản lý, chúng em hề gì cả.”

 

“Quản lý, tại thế ạ?”

 

“Quản lý, là họ cố ý gây sự với chúng em!”

 

Ba cuống cuồng, mắt đỏ hoe, nước mắt gần như sắp trào . Họ giận dữ trừng mắt Lục Nam. Tiền lương ở cửa hàng cao hơn hẳn so với việc công nhân trong xưởng, nếu sa thải, họ tìm công việc lương cao như nữa.

 

“Lập tức đồ và tìm Tiểu Chu nhận lương.” Quản lý còn tâm trí để bận tâm ba nhân viên gây chuyện gì oan khuất . Ông chỉ hiểu rằng họ đắc tội với khách quý của ông chủ, thì chắc chắn rời , nếu đuổi việc chính là ông .

 

Sau khi giải quyết xong ba nhân viên phục vụ, Quản lý Vương sang tươi với Ninh Tịch: "Là cô Ninh ạ?"

 

“Quản lý Vương, thật ngại quá, phiền .” Ninh Tịch mỉm và đưa tay với Quản lý Vương.

 

Quản lý Vương vội vàng đưa tay bắt lấy tay Ninh Tịch: "Không phiền, phiền chút nào."

 

Sau vài lời chào hỏi xã giao, Quản lý Vương đặt chiếc hộp tay lên quầy, rút từ trong túi áo một đôi găng tay cẩn thận mở nắp hộp: "Lục phu nhân, đây là món quà mà Lục đặc biệt đặt riêng cho phu nhân. Vì bộ trang sức , Lục và nhà thiết kế của chúng suýt chút nữa trở thành bằng hữu đấy ạ."

 

Bên trong hộp là một bộ trang sức bằng vàng vô cùng lộng lẫy.

 

Ánh mắt Ninh Tịch lập tức thu hút bởi một sợi dây chuyền. Sợi dây chuyền quá nổi bật, cô chú ý cũng . Bên sợi dây chuyền vàng rực rỡ là mấy ký tự vàng ch.óe: là Lục phu nhân.

Loading...