Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 514: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:33:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn Cẩm Bảo thì khúc khích “Ực! Ực!”.

 

“Ôi chao! Lại còn bập bẹ chuyện nữa chứ, chẳng lẽ hai đứa chúng đang khen ?”

 

“Dễ thương c.h.ế.t mất!”

 

Cả nhóm dường như sự đáng yêu của cặp song sinh cho tan chảy, càng thêm phần thích thú trêu đùa hai đứa trẻ.

 

Đứng ở cửa một lúc, ba họ dắt lũ trẻ trở nhà.

 

Bữa cơm trưa trong nhà chỉ mấy . Ninh Tịch nhanh ch.óng chuẩn ba món mặn và một món canh. Đợi Lục Nam về, bốn mới cùng bàn ăn.

 

Sau khi dùng bữa xong, buổi chiều Ninh Tịch dự định ghé qua xưởng xem xét tình hình. Lục Nam lúc từ trong nhà đẩy một chiếc xe. Chiếc xe tự tay cải tiến từ chiếc xe lăn của : ghế tháo bỏ, đó là một chiếc giỏ tre nhỏ buộc cố định, tạo thành một chiếc xe đẩy trẻ em vô cùng đơn giản.

 

Mắt cô sáng lên, chiếc xe đẩy , việc ngoài sẽ còn bế con liên tục nữa, tiện lợi hơn bao nhiêu: “Anh mang xe về từ lúc nào ?”

 

“Lần về là mang theo luôn, tìm chế tác .”

 

Ninh Tịch khẽ vuốt ve chiếc giỏ tre nhỏ bên , mỉm hỏi: “Ai đan cái giỏ ?”

 

“Bố em đan đó.”

 

“Bố còn tài lẻ nữa .”

 

“Vì thứ nhất cho cháu trai của ông nên ông mới đặc biệt học mấy cụ trong làng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-514-a.html.]

Lục Nam tháo giỏ tre khỏi khung xe lăn, đó gấp gọn chiếc xe lăn và xách nó lên xe. Anh bế con đặt nhẹ nhàng chiếc giỏ cũng xách lên xe.

 

Ninh Tịch mặc thêm quần áo cho các con, lấy một chiếc chăn mỏng phủ lên bụng chúng.

 

Hai nhóc con dường như yêu thích món đồ chơi mới . Nằm trong giỏ, chúng hề quấy mè nheo, mà chỉ tò mò ngắm xung quanh, bàn tay bé xíu vui vẻ nắm lấy chiếc chăn nhỏ chơi đùa.

 

Chiếc xe còn kịp lăn bánh cổng xưởng thực phẩm thì họ thấy Chu Vương Long và Chu Mẫn đang trò chuyện ở ngay cổng xưởng.

 

Ninh Tịch bảo Chu Mẫn dừng xe, cô hạ cửa kính xe xuống và hỏi: “Chu Vương Long, về từ lúc nào ?”

 

“Trưa nay mới về, sếp , chị cũng chăm chỉ quá, mới hết cữ vội vã chạy ngay đến xưởng.”

 

chỉ ghé qua xem xét một chút thôi.”

 

Đợi Chu Mẫn dừng xe xong, Chu Vương Long cũng kéo Chu Mẫn bước tới. Hai ban đầu định đỡ giúp bế bọn trẻ, nhưng khi thấy chiếc xe đẩy độ của hai đứa bé, cả hai đều khỏi kinh ngạc.

 

Hai đứa trẻ chìm giấc ngủ. Ninh Tịch dặn Chu Mẫn đưa chúng văn phòng của cô để nghỉ ngơi . Hiện tại, Chu Mẫn đang hỗ trợ công việc tại phòng tài vụ, mỗi ngày tính toán sổ sách khá bận rộn, vì thế cô cũng nhanh ch.óng về với công việc. Còn Ninh Tịch thì cùng Chu Vương Long tiến khu vực phân xưởng sản xuất.

 

Hai trang phục bảo hộ lao động, kiểm tra quy trình sản xuất, tiện thể rà soát các tiêu chuẩn vệ sinh.

 

Nhà xưởng mới thêm một khu vực chuyên sản xuất kem, loại kem mới chỉ bắt đầu sản xuất vài ngày. Trương Anh vì lo lắng công nhân thể mắc sai sót nên mấy ngày nay đều túc trực tại khu vực kem để giám sát.

 

“Kem vẻ điểm khác biệt.” Chu Vương Long cầm một miếng sô cô la màu nâu cho miệng nhấm nháp: “Ừm! Kem ngon thật, lớp ngoài giòn rụm mà bên trong mềm mịn, lớp phủ bên ngoài là sô cô la, bên trong cũng sô cô la. Sô cô la là mặt hàng hiếm, chi phí sản xuất chắc chắn tốn kém.”

 

“Loại kem sô cô la giá thành sẽ cao hơn một chút, chỉ thể tiêu thụ ở trong thành phố thôi,” Ninh Tịch : “ dự định sẽ tự nghiên cứu cách sô cô la. Như chỉ giúp tiết kiệm chi phí sản xuất kem, mà còn thể để dân trong nước cũng thể tự do thưởng thức sô cô la.”

Loading...