Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 517: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 01:33:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vâng ạ! Hai đứa bé đều ngủ , con đặt chúng giường . Con sẽ xem Nam một lát qua ngay.”

 

Ninh Tịch bưng một cốc nước ấm trở về phòng. Lục Nam giường, hôm nay uống ít rượu, lúc nãy phòng là do Lục Bắc và Chu Tấn dìu .

 

Ninh Tịch bước đến mép giường, đang đưa tay ôm cô lòng, khiến nước trong cốc sánh chăn một chút: “Anh buông em , nước đổ hết .”

 

Lục Nam mở mắt, lấy cốc nước từ tay cô đặt lên bàn, đó ôm cô trở đè cô xuống giường, gối đầu lên cô, lười biếng hỏi: “Mấy đứa ngủ cả ?”

 

“Mọi đều ngủ ạ?”

 

Anh dụi đầu cô: “Haiz! Còn đúng mười ngày nữa thôi, chịu hết nổi .”

 

“Hả?” Cô vẫn hiểu ý nên hỏi .

 

Anh ngẩng đầu lên, cô với vẻ mặt ấm ức: “Anh sắp c.h.ế.t khô đây , nửa năm chẳng mật với em.”

 

Cô liếc : “Đã là bậc cha chú bác mà vẫn kiềm chế gì cả.”

 

“Anh là bố chứ tu , cần em, cần em.”

 

“Thẻ lương của đưa hết cho ? Vậy tiền mua quà cho em hôm nay từ ?” Càng càng quá giới hạn, cô vội vàng chuyển chủ đề, nếu e rằng sẽ những lời khó hơn nữa.

 

“Anh nhận thêm một công việc thêm, mỗi tháng cũng kiếm vài nghìn tệ, tiền đưa cho là tiền kiếm từ công việc đó. Trong quân đội cũng chẳng chỗ nào để tiêu xài, đều gửi hết ngân hàng, định để dành mua quà cho em. mà hôm nay tiêu sạch , còn một xu dính túi.”

 

Anh dụi đầu hõm cổ cô, giọng điệu nũng nịu pha chút tủi : “Vợ ơi, chồng còn tiền mua t.h.u.ố.c lá nữa , vợ cho chồng chút tiền tiêu vặt .”

 

“Ừm! Ngày mai đưa cho em.” Cô vòng tay qua cổ , hỏi: “Còn giấu em chuyện thêm nữa hả?”

 

Lục Nam mỉm đầy ẩn ý, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ: "Chẳng cố giấu giếm em, mà là dám hé lộ. Anh nhận thầu căn tin trong khu quân sự. Vốn liếng ban đầu là do Thủ trưởng cho vay. Nếu , em chắc chắn sẽ truy hỏi nguồn gốc tiền bạc, thắc mắc tại Thủ trưởng cho vay tiền mặt, và cuối cùng là bắt trả cho ông ."

 

"Số tiền đó, Thủ trưởng bảo cần trả, ông nếu trả thì thể 'trả bằng con gái luôn '. Lúc đó ? Trả thì mất vợ, trả thì là lừa dối em, mà em mà thì chắc chắn sẽ giận dỗi."

 

Sau khi giải thích tường tận, cô đưa tay véo nhẹ má , khúc khích hỏi: "Anh rảnh rỗi quá đấy ? Còn thời gian để kiêm thêm việc ở căn tin nữa."

 

"Vợ yêu , quân đội chúng đóng quân cách xa thành phố. Binh sĩ bình thường chỉ thể rời khỏi đơn vị kỳ nghỉ phép. Thành thử, bất cứ nhu cầu mua sắm nào cũng thông qua căn tin nội bộ. Em thử nghĩ xem, doanh thu hàng ngày của căn tin đó sẽ khủng khiếp đến mức nào."

 

"Vậy là do Thủ trưởng sắp xếp để thầu căn tin đó ?" Kiểu ăn "một vốn bốn lời" ai , với khả năng của thì chắc chắn đủ điều kiện để thuê mướn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-517-a.html.]

 

"Về mặt pháp lý là do Thủ trưởng thuê, còn chỉ ông gọi đến hỗ trợ mà thôi."

 

Cô ở trong phòng thêm một lúc lâu, khi sang phòng thì bà gần chợp mắt. Nghe thấy tiếng động, Ninh Tú Hà mới mở mắt con gái.

 

Chờ cô gái xuống giường, bà mới cất giọng từ tốn: "Tiểu Tịch, ý ngăn cấm con, nhưng lời bác sĩ dặn dò thì con vẫn nên ghi nhớ. Lục Nam là đàn ông, khó tránh khỏi việc thiếu kiềm chế, nhưng thể là của con. Con đừng vì sự vui vẻ nhất thời mà tự tổn hại sức khỏe ."

Mặt cô nóng bừng. Mẹ thấy cô sang muộn như , chắc hẳn nghĩ cô và Lục Nam mới…

 

"Khụ! Mẹ, con và Nam chỉ là đang trò chuyện thôi, thật đấy, chỉ chuyện đôi chút thôi ạ."

 

"Tiểu Tịch, cũng từng trải qua thời trẻ." Lời giải thích của cô vô tình biến thành hành động ngượng ngùng che đậy trong mắt bà. Ninh Tú Hà dịu dàng xoa đầu con gái: "Người trẻ tuổi tránh khỏi những lúc thể kìm nén cảm xúc, nhưng sức khỏe là tối quan trọng. Nếu bây giờ con trân trọng, lớn tuổi sẽ hối tiếc."

 

"Mẹ ơi, thật sự chuyện đó ." Cô xoay , ôm lấy cánh tay . Thật hiểu lầm cũng chẳng , cô và là vợ chồng, chuyện mật giữa họ là lẽ thường tình. Cô chỉ lo hiểu lầm Lục Nam.

 

"Anh Nam hề chuyện quá đáng . Anh hiểu rõ lúc hành động bừa bãi sẽ gây hại cho con. Anh quan tâm đến sức khỏe của con còn hơn cả bản con nữa. Thật sự là con và chỉ đang chuyện thôi. Hôm nay chẳng mua trang sức đắt tiền cho con ? Tốn mấy nghìn tệ lận, mà thẻ lương của vẫn luôn đưa hết cho mà! Con chỉ đang hỏi lấy tiền mua trang sức từ mà thôi…"

 

Nghe con gái trình bày xong xuôi, lông mày Ninh Tú Hà cũng giãn , tâm trạng lập tức chuyển biến hơn. Chàng rể quả thực lanh lợi, lính mà vẫn cách xoay xở kiếm thêm thu nhập.

 

"Mẹ bảo mà, trong thẻ lương của thằng bé nhiều tiền đến , cứ tưởng đãi ngộ trong quân đội lắm."

 

"Quân đội thì đãi ngộ bao nhiêu chứ, đó chỉ là vẻ ngoài oai phong mà thôi. Lương của họ còn chắc cao hơn công nhân nhà máy chúng !"

 

Ninh Tịch dứt lời, Ninh Tú Hà tỏ thái độ bất đồng: "Con bé , đó là oai phong, đó là vinh dự, là vinh dự mà bình thường cả đời cũng khó lòng đạt ."

 

"Mẹ, con mà, con chỉ bâng quơ thôi." Ninh Tịch mỉm . Cô một nữa xác nhận rằng tình cảm của cô dành cho Tô Vệ Quốc hề phai nhạt.

 

Chính vì Tô Vệ Quốc, Ninh Tú Hà luôn dành cho quân nhân một sự sùng bái và kính trọng đặc biệt. Vì thế, dù con gái ruột gì, bà cũng theo phản xạ mà phản bác, đính chính lời .

 

Điều , kiếp cô cũng từng phản ứng tương tự.

 

***Một độc giả thắc mắc rằng gia đình Ninh Tịch là nông dân bình thường, vấn đề gì về phận. Ở đây xin phép giải thích thêm một chút, lẽ do chương mới chậm nên quên mất chi tiết .

 

Lý do Ninh Tú Hà quyết định chia tay Tô Vệ Quốc là vì ông cố của bà từng việc trong chính quyền cũ. Ninh Tú Hà hiểu rằng quân nhân khi kết hôn đều trải qua thẩm tra lý lịch. Bà thế của định sẵn là thể ở bên Tô Vệ Quốc. Nếu họ đến với , điều đó đồng nghĩa với việc hủy hoại vinh dự ba đời quân ngũ của nhà họ Tô.

 

Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ đơn phương của Ninh Tú Hà, hề liên quan đến bất kỳ hành động sai trái nào từ phía Tô Vệ Quốc.

 

Nói đến đây, lẽ băn khoăn: Nếu lý lịch của Ninh Tú Hà đạt yêu cầu, tại Ninh Tịch thể qua ? Đó là bởi vì chính sách thẩm tra lý lịch hiện tại chỉ truy xét đến đời thứ ba.

Loading...