Tiễn ba xong, Ninh Tịch định đến ghế đá xuống trêu chọc các con một lát, thì Lục Nam lập tức kéo cô lên đùi : “Ghế đá lạnh, em mới sinh xong, đừng .”
Ninh Tịch khẽ cựa quậy dậy. Mẹ cô vẫn còn ở đây, cứ ôm cô lên đùi, sợ mất mặt ?
Ninh Tú Hà cảm thấy ngượng ngùng. Đây đầu tiên bà chứng kiến con rể cưng chiều con gái đến mức , bà quá quen thuộc, thậm chí còn phụ họa thêm: “Tiểu Tịch, con nên để ý một chút. Tuy hết thời gian ở cữ nhưng vẫn nên hạn chế tiếp xúc với đồ lạnh, ít nhất kiêng đủ bốn mươi ngày.”
“Dạ!” Ninh Tịch uể oải đáp lời, cũng lười giãy giụa, ngoan ngoãn yên đùi , ghé xe đẩy để trò chuyện với các con.
Hai đứa nhỏ đều là những em bé hoạt ngôn, mới tí hon mà thích ‘ chuyện’ với lớn. Rõ ràng là hiểu gì, nhưng chỉ cần thấy miệng lớn cử động là chúng sẽ ồ ồ đáp theo.
Ở một diễn biến khác, khi con nhà họ Hà rời khỏi nhà Ninh Tịch, họ lập tức đến bệnh viện để bác sĩ kiểm tra .
Dù tận mắt chứng kiến năng lực của Ninh Tịch, nhưng khi sờ thấy đầu đứa bé xoay về đúng vị trí, vị bác sĩ vẫn khỏi thốt lên kinh ngạc: “Đã xoay .”
Bà cụ mừng rỡ khôn xiết, hiệu lia lịa với bác sĩ: “ thấy Bác sĩ Ninh chỉ đẩy nhẹ một lúc là đầu đứa bé xoay ngay.”
“Bác gái , Bác sĩ Ninh thao tác thì vẻ đơn giản, dường như chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu, nhưng ai cũng . Ít nhất cho đến nay, chỉ mỗi Bác sĩ Ninh là khả năng .”
Bà cụ mỉm hiền hậu gật đầu: “Cũng , Bác sĩ Ninh quả là tài năng lớn.”
Tài năng lớn đến , 200 tệ bỏ quả thật vô cùng xứng đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-521-a.html.]
Buổi chiều, Lục Nam ngoài, hai đến giúp khuân chiếc tủ lạnh. Tủ lạnh chuyển lên xe tải nhỏ chở về nhà.
Chu Vương Long và Chu Mẫn đưa Chu đến thăm. Mẹ Chu vẫn gặp các con của Ninh Tịch. Ba cùng đến, thấy Lục Nam và hai đang khuân vác tủ lạnh, Chu Vương Long vội vàng chạy tới hỗ trợ.
Ninh Tú Hà mời Chu và Chu Mẫn xuống, vội vàng nhà rót nước cho họ.
“Hai đứa nhỏ giống Lục Nam quá, còn phần miệng và cằm thì giống hệt Ninh Tịch.” Hai bé kháu khỉnh và đặc biệt thích ‘ chuyện’, khiến Chu và Chu Mẫn ngớt.
Sau một lúc đùa giỡn với hai đứa trẻ, Chu Mẫn mỉm đưa lời mời với Ninh Tịch: “Chị dâu, sáng nay em và Vương Long đăng ký kết hôn , coi như hôm nay cũng là tân gia. Tối nay chị và Lục, bác Lục, dì Ninh cùng Tiểu Bắc đến nhà em ăn cơm nhé!”
“Được.” Tối qua Chu Vương Long nhắc đến chuyện , Ninh Tịch đương nhiên sẽ từ chối, lập tức vui vẻ đồng ý.
Mẹ Chu nắm lấy tay Ninh Tịch, vẻ mặt đầy lòng ơn: “Ninh Tịch, bác cảm ơn cháu. Nếu cháu, con bé Mẫn nhà bác thể gặp trai như Chu Vương Long.”
“Đó là duyên phận của họ đến, nếu cháu gì cũng vô ích thôi.” Ninh Tịch lắc đầu. Nghĩ đến tính cách phần cố chấp của Chu, cô thêm: “Bác gái, bác đến đây thì cứ yên tâm ở đây. Trước đây Vương Long với cháu là khi kết hôn với Mẫn Mẫn, nhất định sẽ đối xử thật với cô và với cả bác.”
Mẹ Chu gật đầu: “Bác , thằng bé đó là , bác chỉ sợ phiền đến chúng nó thôi.”
Chu Mẫn vội vã lên tiếng: "Mẹ, đừng những lời đó nữa. Chăm sóc là trách nhiệm của con, thể coi đó là điều phiền phức ."
Mẹ Chu thở dài não nề: “Dù con thấy phiền, nhưng Tiểu Chu nghĩa vụ lo lắng cho . Anh cả của con lớn tuổi mà vẫn còn hồ đồ. Nếu Tiểu Chu đưa con cái đến đây nữa, chẳng cả nhà già trẻ chen chúc .”