Mẹ vợ luôn đối xử với , nhưng sự chu đáo bất thường khiến chút quen.
"Không gì !" Ninh Tịch mím môi . Cô giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ với Lục Nam rằng đột nhiên nhận đáng thương nên đối xử hơn ?
Sau một lúc trò chuyện, Chu Mẫn cô về chuẩn bữa tối, Ninh Tú Hà cũng theo để phụ giúp.
Buổi tối, quây quần dùng bữa tại nhà họ Chu. Vì hôm nay coi như là chúc mừng tân gia cho Chu Vương Long, Ninh Tịch cùng Lục Hà đều mang theo quà mừng.
Sau bài học nhớ đời vì ngủ một đêm qua, tối nay Lục Nam ngoan ngoãn cạnh Ninh Tịch, kiên quyết chạm một giọt rượu nào.
Sáng hôm , khi dùng bữa sáng, Ninh Tịch thực hiện việc vắt sữa và cất tủ lạnh, đó Lục Nam đưa tiễn, cùng với Lục Bắc và hai đứa nhỏ đến trường.
Kỳ thi đại học đang bước giai đoạn nước rút, lịch học mỗi ngày đều dày đặc. Để hỗ trợ đạt thành tích nhất, giáo viên dành bộ thời gian lớp để ôn tập, hoặc là giảng giảng những dạng bài khó mà đó thường mắc sai.
Buổi học sáng kết thúc, tan học, Ninh Tịch thu dọn sách vở, thúc giục Lục Bắc mau ch.óng về nhà.
Đây là đầu tiên cô xa con lâu đến , trong lòng vô cùng lo lắng hai đứa nhỏ ở nhà sẽ quấy .
Vội vã xuống lầu, từ xa cô thấy Lục Nam ngoài cổng, đang đẩy chiếc xe nôi. Anh khom lưng hai đứa nhỏ bên trong, khuôn mặt lộ rõ vẻ dịu dàng khi trò chuyện cùng con.
Dù đàn ông chỉ đó một cách tự nhiên, nhưng chính cũng nhận , vô tình thu hút sự chú ý của nhiều nữ sinh. Vài còn từ xa Lục Nam, thì thầm bàn tán xem là ai, đang đợi ai, và đứa bé đẩy là con của ai.
Lục Nam thấy hết những lời xì xào đó, nhưng hề để tâm. Toàn bộ tâm trí đều đặt hai đứa con cưng của , mặc dù thỉnh thoảng vẫn liếc mắt về phía cổng trường vài .
Cho đến khi Ninh Tịch xuất hiện trong tầm mắt, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ.t lên cô, đến mức còn để ý đến hai bảo bối của nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-523-a.html.]
Thấy , cô tưởng con , nên kịp quan tâm đến bất kỳ ai, vội vã chạy cổng trường.
Hai cục cưng trong xe nôi nhè, chúng đang vui vẻ mân mê những ngón tay của , và khúc khích khi thấy xuất hiện.
"Bảo bối, nhớ hai con quá mất." Cô cúi xuống, hôn thật kêu lên má từng đứa một cái.
Vừa mới thẳng dậy, cô một bàn tay to lớn ôm c.h.ặ.t lòng, giọng chút hờn dỗi: "Chỉ nhớ hai đứa nhỏ thôi ?"
Ninh Tịch liếc xéo một cái, thản nhiên thoát khỏi vòng tay : "Anh hổ hả, còn dám tranh giành với trẻ con."
"..." Cô đang ám chỉ đang ghen với con ?
Sự bực bội của đơn thuần là vì cô hề rằng nhớ , đến vội vàng chạy đến bên hai đứa nhỏ, thèm liếc lấy một cái.
Thế mà Lục Nam còn cất công đưa hai đứa nhỏ tận nơi để đón cô, kết quả là vợ yêu quý chẳng những thèm đoái hoài mà còn mắng là kẻ vô liêm sỉ.
Anh thầm nghĩ, ngoài tuyệt đối dẫn hai bảo bối theo nữa, e rằng chúng sẽ hút hết sự chú ý của bà xã.
Ngay lúc đang suy tính, một đôi tay nhỏ nhắn luồn qua cánh tay , ôm ghì lấy cánh tay , cả cơ thể cô cũng nghiêng sát , cảm giác mềm mại lập tức xua tan nỗi tủi , khiến đàn ông tràn ngập niềm vui.
Cô khoác tay , thấy bắt đầu bước , liền thúc giục: “Đi thôi, em đói đây.”
Anh dịu dàng xoa đầu cô: “Chiều nay chuẩn chút đồ ăn, đói thì dùng tạm.”