Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 529: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:16:24
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì tình trạng của Ngụy Kính Nghiệp quá nguy kịch, Ninh Tịch dám chần chừ, quyết định lập tức lên đường đến Vân Thành ngay trong đêm.

Ninh Tịch đưa theo Lục Nam và hai đứa bé. Vợ chồng Vương Thiên Đông cũng xin cùng. Chương lão gia vì tuổi cao nên , nhưng cử Chương Bạch Thạch theo để hỗ trợ.

Khi họ đến Vân Thành là mười giờ tối.

Xe dừng cổng khách sạn. Ngụy Quốc Phong cùng vợ chồng Vương Thiên Đông . Ba Ninh Tịch xuống xe vội vã tới. Đợi Ninh Tịch định, Ngụy Quốc Phong lên tiếng: “Bác sĩ Ninh, Tiểu Lục, hai hãy nghỉ ngơi tại khách sạn một đêm, sáng mai sẽ đến đón hai đến bệnh viện.”

Ninh Tịch hai đứa nhỏ đang ngủ say trong nôi: “Anh Nam, đưa hai con lên phòng nghỉ ngơi , em đến bệnh viện xem .”

“Bọn sẽ cùng em.” Lục Nam hiểu rằng việc mang theo hai đứa nhỏ đến bệnh viện là thích hợp, nhưng với phận của nhà họ Ngụy, thể yên tâm để Ninh Tịch đơn độc .

“Bác sĩ Ninh xe cả buổi chiều, hai nên nghỉ ngơi !” Dù lo lắng cho con trai, Ngụy Quốc Phong vẫn là điều, mười giờ tối, thể ép Ninh Tịch đến bệnh viện ngay lập tức.

“Ngụy , chúng đến bệnh viện .” Ninh Tịch kiên quyết đến ngay. Cô đến đây , tuyệt đối thể trơ mắt một hùng cứ thế .

Thấy Ninh Tịch cương quyết, Ngụy Quốc Phong đành đồng ý, sai sắp xếp phòng cho vợ chồng cô, đó lập tức đưa họ đến bệnh viện.

Bệnh viện Quân khu.

Bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, một ông lão bất động ghế, xung quanh là năm sáu đàn ông và phụ nữ cũng im lặng chờ đợi.

Nhìn thấy đoàn từ xa, Ngụy Quốc Phong sải bước tiến tới: “Bố, bố vẫn còn ở đây? Con bảo bố về nghỉ ngơi mà?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-529-a.html.]

Ông cụ trầm giọng đáp: “Kính Nghiệp tỉnh, bố về.”

Phu nhân Vương bước tới xổm bên cạnh Ông cụ Việt, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Bố ơi, bố lớn tuổi , cứ thức đêm như , nhỡ bố mệnh hệ gì, chuyện trong nhà sẽ càng thêm rối ren.”

Vương Thiên Đông cũng tiến đến: “ ạ! Sức khỏe của bố , thể thức khuya như thế .”

Ông cụ xoa đầu Phu nhân Vương: “Con, đưa Thiên Đông xem Kính Nghiệp ! Hai đứa gọi nó, , nó sẽ tỉnh .”

Nước mắt phu nhân Vương trào , bà vội vàng đưa tay ôm miệng, dậy lôi kéo Vương Thiên Đông tiến đến cửa phòng chăm sóc đặc biệt. Qua tấm kính, bà bóng hình méo mó vì bỏng gào thét bên trong: “Kính Nghiệp, là cô, cô và chú đến thăm con đây! Kính Nghiệp , con thật kiên cường, cô chú mời bác sĩ tài giỏi nhất đến , con nhất định cố gắng, vực dậy tinh thần!”

“Hu hu!” Một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi cúi gập , hai tay ôm mặt nức nở ngừng.

Ba phụ nữ khác chứng kiến cũng cầm lòng , vội lấy tay che mặt, bật nức nở.

“Đủ ! Đừng nữa, lóc sẽ phiền Kính Nghiệp nghỉ ngơi.” Ngụy Quốc Phong quát lớn một tiếng, bước đến gần Ninh Tịch và Lục Nam: “Bác sĩ Ninh, Tiểu Lục, để hai chứng kiến cảnh , thật ngại quá. Xin hai đợi một lát, trao đổi nhanh với bác sĩ phụ trách.”

“Được , đừng nữa.” Ông cụ Ngụy cũng lên tiếng dứt khoát, dậy, ánh mắt hướng về phía Ninh Tịch. Một cô gái trẻ măng như , ngay cả lão Chương cũng xoay chuyển tình thế, liệu cô gái thực sự chữa khỏi cho cháu trai ông ?

Dù trong lòng dấy lên chút hoài nghi, ông cụ vẫn giữ vẻ ngoài khách sáo, trịnh trọng gật đầu với Ninh Tịch và Lục Nam: “Bác sĩ Ninh, phiền cô quá.”

Ninh Tịch đáp bằng một cái gật đầu nhẹ: “Đó là việc nên .”

Chẳng bao lâu, Ngụy Quốc Phong cùng một bác sĩ mặc quân phục bước . Sau lời giới thiệu sơ lược, vị bác sĩ dẫn Ninh Tịch phòng bên cạnh, cô đồ vô trùng mới tiến khu chăm sóc đặc biệt.

Loading...