Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 542: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:16:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừ.”

Chỉ khi nhận sự đồng thuận từ Lục Nam, Ninh Tịch mới bước cửa, cùng vệ sĩ tiến thẳng đến bệnh viện.

Tình trạng của Hưng Hòa vốn tiến triển hơn Ngụy Kính Nghiệp, nên khi tỉnh cũng vẻ tỉnh táo hơn.

Sau khi Ninh Tịch tất việc kiểm tra, liền lên tiếng hỏi: “Bác sĩ, nhà tới ? Nếu như đơn vị còn thông báo, thì xin đừng thông báo vội, khiến nhà thêm phần lo lắng.”

“Cha ở ngoài cửa , sáng sớm nay họ mặt.”

Đường Hưng Hòa khẽ thở dài: “Phiền bác sĩ với họ, , bảo họ đừng bận tâm.”

Ninh Tịch đồng ý: “Được.”

Ninh Tịch rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, cha của Đường Hưng Hòa Mẹ Ngụy dìu bước .

“Đường Hưng Hòa nhờ chuyển lời đến hai bác, cần quá bận tâm, qua cơn nguy kịch.”

Nghe lời Ninh Tịch, hai ông bà bắt đầu nức nở. Con trai suýt mất mạng, hai ngớt kể từ khi nhận điện thoại; giờ đây khi con giữ tính mạng, họ mới thực sự trút gánh nặng.

Dương Hưng Bình tin cũng lập tức chạy đến. Nghe cả Kính Nghiệp và Đường Hưng Hòa đều định, ông cũng thở phào nhẹ nhõm. Ông hai vợ chồng già: “Anh cả, chị dâu, đơn vị bố trí nhà khách đối diện bệnh viện cho hai vị. Hai vị từ quê lên chắc hẳn mệt mỏi, hãy qua đó nghỉ ngơi cho khỏe. Bên cứ giao cho sắp xếp chiến sĩ trông nom, bất cứ vấn đề gì chúng sẽ báo ngay cho hai vị.”

Ba Đường vội vàng từ chối: “Không cần , cần, chúng ở đây là .”

“Anh chị, chị cao tuổi thể thức trắng mấy đêm liền như ? Nếu chị cứ kiệt sức thế , Tiểu Đường trong lòng sẽ yên tâm. Thằng bé đang trong đó, nếu chị ngã bệnh thì ai sẽ chăm sóc? Hai đứa nhỏ ở nhà vẫn đang học, chị cũng thể bắt chúng nó chạy đến đây !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-542-a.html.]

Lời khuyên của Dương Hưng Bình cuối cùng cũng khiến hai ông bà xiêu lòng, họ đồng ý theo ông đến nhà khách đối diện.

Ninh Tịch điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c cho Đường Hưng Bình, dặn sắc t.h.u.ố.c cho Dương Hưng Bình mang cho ông uống.

Sau khi tất các sắp xếp, cô rời bệnh viện, dùng bữa tối cùng Lục Nam, đó đưa hai đứa nhỏ đến khách sạn.

Buổi tối dỗ dành các con ngủ say, Ninh Tịch Lục Nam đè lên giường: “Vợ , để đây kiểm tra xem nào…”

Sáng hôm , chín giờ rưỡi, hai vợ chồng mới đưa con trở bệnh viện. Y tá băng và t.h.u.ố.c cho Ngụy Kính Nghiệp và Đường Hưng Hòa. Ninh Tịch tiến kiểm tra tình trạng của hai bệnh nhân.

Ra ngoài, Ninh Tịch trao đổi chi tiết về tình hình với bác sĩ và nhà bệnh nhân, đồng thời thông báo về việc cô sắp rời .

Dì hai của Ngụy Kính Nghiệp cố giữ Ninh Tịch , chỉ mỉm : “Bác sĩ Ninh, cô vui lòng đợi một lát, sẽ lập tức cho lái xe đưa về.”

Chưa kịp để Ninh Tịch đáp lời, Dương Hưng Bình : “Không cần , sẽ tự sắp xếp đưa họ về.”

“Vậy cũng .” Dì hai của Ngụy Kính Nghiệp gật đầu: “Bác sĩ Ninh, cảm ơn cô nhiều, cảm ơn cô cứu cháu Kính Nghiệp nhà chúng .”

“Đó đều là những việc nên .” Sau vài lời xã giao lịch sự với dì hai của Kính Nghiệp, vợ chồng Ninh Tịch theo Dương Hưng Bình đến doanh trại cứu hỏa.

Thuốc nghiền thành bột mịn; công đoạn điều chế t.h.u.ố.c bỏng giao cho Lục Nam. Thấy rảnh rỗi, Ninh Tịch bèn đưa hai nhóc con ngoài thao trường để quan sát các chiến sĩ đang huấn luyện.

Niên Bảo ngừng rên ư ử trong xe đẩy, chân tay còn đá tung chăn. Ninh Tịch đành bế bé lên. Ngay khi chạm tay Ninh Tịch, nhóc con lập tức nghiêng đầu chăm chú về phía thao trường.

Loading...