Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 551: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:19:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em cảm ơn thầy ạ!” Ninh Tịch lễ phép đáp lời, đưa cốc nước lên uống cạn một gần hết, gục đầu xuống bàn.

Mười lăm phút còn đối với Ninh Tịch lúc dài như cả một thế kỷ. Mồ hôi ướt đẫm cả chiếc áo, giờ đây chỉ l.ồ.ng n.g.ự.c mà cả đầu cô cũng đau như nổ tung, cảm giác vô cùng khó chịu.

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng đến lúc hết giờ nộp bài. Ninh Tịch kiên nhẫn đợi tất cả các bạn khác rời khỏi phòng thi, cô mới chống tay lên bàn định dậy để nộp bài, nhưng đột nhiên hai chân cô nhũn , cả khuỵu sụp xuống sàn nhà.

“Em ơi!” Thấy Ninh Tịch ngã xuống, giám thị lập tức chạy tới đỡ cô dậy: “Em ?”

“Em thấy choáng váng, thầy thể giúp em cổng trường gọi nhà ạ? Em tên là Ninh Tịch.”

“Được, em cứ nghỉ một lát , sẽ lập tức cổng gọi nhà cho em.” Giám thị đỡ Ninh Tịch ghế, đó giúp cô đưa bài thi cho giám thị vội vã chạy cổng trường.

Chu Cẩn và Lục Bắc rời khỏi trường từ sớm, họ cùng Lục Nam đang đợi Ninh Tịch. Tuy nhiên, đợi đến khi tất cả học sinh và phụ về hết mà vẫn thấy bóng dáng Ninh Tịch .

Thấy Lục Nam bắt đầu sốt ruột, Lục Bắc khẽ : “Anh, là chị dâu thấy chúng nên tự về nhà ạ?”

“Hai đứa về nhà xem .” Dù khả năng thấp, Lục Nam vẫn đề nghị Lục Bắc và Chu Cẩn về nhà kiểm tra .

“Vâng ạ.” Hai đồng ý, vội vàng cùng vợ chồng Chu Đại Phúc trở về.

Họ một lát thì một giám thị từ trong trường chạy . Thấy ở cổng chỉ còn Lục Nam, ông liền hỏi: “Anh là nhà của Ninh Tịch ?”

là chồng cô .” Lục Nam vội vàng bước tới hỏi dồn: “Vợ hiện giờ thế nào ?”

“Anh mau theo !” Giám thị dẫn Lục Nam chạy nhanh trong trường, chạy thuật tình hình của Ninh Tịch cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-551-a.html.]

Biết vợ bệnh, sắc mặt Lục Nam lập tức tối sầm : “Thưa thầy, cô đang ở tầng mấy, phòng nào ạ? Để tự lên đó.”

Giám thị chạy phần chậm chạp, khiến vô cùng sốt ruột.

“Tầng 3, phòng học đầu tiên bên …”

Giám thị còn kịp hết câu thì Lục Nam vụt như một cơn gió. Ông còn kịp định thần thì Lục Nam biến mất dạng. Nếu còn thấy tiếng bước chân dồn dập cầu thang, ông tưởng đang mơ.

Lục Nam một mạch lao lên lớp học, khi thấy Ninh Tịch đang gục đầu bất động bàn, lòng đau thắt . Anh vội vàng chạy đến, nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô: “Vợ ơi, đến đây. Em thấy khó chịu ở ? Bị sốt , nóng thế?”

Vừa thấy , những giọt nước mắt trong veo lập tức lăn dài má cô. Cô đáng thương : “Ngực em đau, đầu cũng đau, chân tay rã rời hết cả .”

“Ngoan nào, em cố gắng chịu đựng một chút, chúng sẽ đến bệnh viện ngay lập tức.” Lục Nam hôn lên má cô một cái, bế thốc cô lên và nhanh ch.óng ngoài.

Giám thị đến khúc quanh cầu thang tầng 2 thì thấy một bóng lướt qua mặt nhanh như chớp. Ông đầu , nhưng chỉ kịp thấy một vệt mờ ảo.

Ông trở phòng học, phát hiện Ninh Tịch biến mất, lúc ông mới nhận lướt qua chính là chồng của cô.

Giám thị hình mất mấy giây. Người nghề gì , thể chạy nhanh đến mức phi thường như thế?

Ban đầu, Lục Nam dự định đưa Ninh Tịch đến cơ sở y tế, nhưng cô kiên quyết từ chối. Anh đành đưa vợ về nhà. Cả nhà đang chuẩn ngoài tìm kiếm thì kịp lúc thấy một bóng lao vun v.út về phía họ.

Chưa kịp nhận diện, họ tiếng Lục Nam gầm lên đầy căng thẳng: “Tránh !”

Loading...