Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 557: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:19:17
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhìn phụ nữ hạng phụ nữ đoan trang gì , dám để đàn ông ôm ấp giữa ban ngày thế .”

“Điều đáng phụ nữ trông còn xí, đàn ông trai như còn mật với cô .”

“Xấu thì , cái nơi khỉ ho cò gáy mà lừa một vợ về nhà là may mắn lắm .”

Ninh Tịch quá để tâm đến những lời xì xào đó. Lục Nam, đừng hiểu những lời họ đang , cho dù , cũng sẽ chẳng bận tâm.

Chu Vương Long đưa đến bến xe, khi lên xe đổi xe hai , mất gần năm tiếng đồng hồ xe bò mới tới Thượng Trang trấn, quê nhà của Chu Vương Long.

Vừa xuống xe bò, Chu Vương Long liền : “Bây giờ ba giờ chiều , chúng tìm một chỗ trọ đêm nay, ngày mai hãy về làng.”

Chu Mẫn đồng hồ: “Mới ba giờ, là chúng về làng luôn !”

“Về làng còn mất thêm ba tiếng nữa. Nếu bây giờ về thì tối nay thể khỏi trấn , nhà chắc cũng đổ nát , về bây giờ cũng chẳng chỗ trú ngụ.”

Chu Vương Long giải thích xong, Chu Mẫn hỏi thêm. Cậu dẫn thẳng đến phía đối diện đồn cảnh sát, gõ cửa một tiệm tạp hóa nhỏ.

Người mở cửa là một bà cụ sáu bảy mươi tuổi. Bà cụ cảnh giác nhóm dùng thổ âm địa phương hỏi điều gì đó.

Chu Vương Long cũng đáp bằng thổ âm, một hồi trao đổi, đưa cho bà cụ hai đồng bạc. Bà cụ dẫn cả nhóm nhà, sắp xếp cho một căn phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-557-a.html.]

Đợi bà cụ rời , Chu Mẫn mới lên tiếng thắc mắc: “Chu Vương Long, hôm nay chúng đây ạ?”

“Ừ! Tối nay em và chị dâu đưa hai đứa nhỏ ngủ giường, Lục kiếm hai cái ghế mà tạm qua đêm.” Chu Vương Long đoạn, vội vàng hạ giọng: “Tối nay Lục chịu thiệt thòi . Không keo kiệt thuê thêm phòng , mà là mặc dù chúng ở ngay đối diện đồn cảnh sát nhưng vẫn chắc tuyệt đối an . Ở nhờ nhà , họ cũng thể đồng ý cho vợ chồng chúng ngủ chung phòng . Vì sự an của sếp Tiểu Mẫn và hai đứa nhỏ, nhất chúng nên ngủ gần .”

“Sao ở nhà khách?”, Chu Mẫn nhíu mày. Trấn Thượng Trang cũ kỹ nghèo nàn, mà lời hôm nay của Chu Vương Long phần kỳ quái, khiến cô chút bất an.

“Cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy thì lấy nhà khách chứ. Người lạ đến đây, hoặc ở các nơi khác đến việc đều tìm nhà dân trong trấn xin tá túc thôi.”

Cả ngày mệt mỏi, Ninh Tịch cùng hai con và Chu Mẫn đồ nghỉ giường. Chu Vương Long chạy thuê xe bò, còn Lục Nam thì lấy tờ báo mua ở ga tàu cửa phòng .

Buổi tối khi dùng bữa xong, Ninh Tịch và Chu Mẫn dẫn hai đứa nhỏ tiếp tục giường. Chu Vương Long và Lục Nam mỗi tìm một chiếc ghế dài xuống và ngủ một mạch đến sáng.

Sáng sớm hôm , trời còn sáng hẳn, cả nhóm rời khỏi nhà bà cụ, lên xe bò tiến về thôn Tiểu Chu. Thôn Tiểu Chu là một nơi vô cùng hẻo lánh, đường là những con đường đất nhỏ lầy lội. Mất ba tiếng đồng hồ xe mới tới nơi.

Chu Vương Long lấy hương nến, giấy tiền vàng mã mà đ.á.n.h xe mang giúp, đỡ Chu Mẫn xuống xe: “Anh Lục, Tiểu Ninh, hai đợi chúng xe một lát, chúng sẽ ngay.”

“Được.” Ninh Tịch gật đầu đồng ý.

Chu Vương Long bước vài bước yên lòng, dặn dò Lục Nam: “Anh Lục, xin hết sức cẩn thận, tuyệt đối đừng để Sếp rời khỏi tầm mắt, và cũng đừng giao du với bất kỳ ai.” Dù dân làng vẻ ngoài niềm nở, thực chất họ hề thiện.

Loading...