Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 563: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:21:44
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Tịch thu ánh mắt đang dán c.h.ặ.t Thẩm Đại Chí, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má , mỉm : “Mọi chuyện qua .”

Nếu thực sự qua , cô đến tận bây giờ vẫn dám đụng đến cá, cũng sẽ vì chứng kiến cảnh Ninh Quyên đ.á.n.h mà sinh sợ hãi.

Lục Nam ôm c.h.ặ.t cô lòng, cô bé ngốc của , rõ ràng trong lòng vẫn thể buông bỏ, còn sang an ủi : “Vợ, yêu em.”

Ninh Tịch dụi dụi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c : “Chồng, em cũng yêu , bởi để tường tận những đọa đày em chịu đựng, em vẫn trói c.h.ặ.t bên cạnh , bao giờ buông tay.”

Cô hiểu rằng, từ khi cũng trùng sinh, trở nên vô cùng cẩn trọng, luôn mang theo nỗi bất an, sợ hãi, lo sợ rằng một ngày nào đó cô cũng sẽ giống như cô, lặng lẽ tan biến khỏi thế giới của .

“Em chỉ thích trói bên cạnh em thôi, nhất là dùng dây thép, trói thật chắc, cả đời thể tháo gỡ .” Lục Nam càng ôm c.h.ặ.t phụ nữ trong lòng.

Ninh Tịch khẽ kéo cổ áo : “Anh, Cẩm Bảo chắc là đói .”

“Ừm!” Lục Nam đáp , buông Ninh Tịch , kéo cô về phía .

Khi trở đường cái, hai đứa trẻ thức giấc, đang ngơ ngác quanh, tìm kiếm bóng dáng cha . Có lẽ vì thấy nên chúng nín , nhưng vẻ mặt vô cùng tủi , sắp bật đến nơi.

Mãi đến khi hai vợ chồng chui từ lùm cây, hai đứa bé thấy họ, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu liền vỡ òa, nức nở.

là lũ quỷ tinh ranh, thấy bố ngay.” Chu Mẫn bất đắc dĩ lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-563-a.html.]

Chu Vương Long cũng thở dài: “Lúc nãy chúng rục rịch , nhưng cứ cố nhịn, giờ thấy liền òa lên.”

“Được , nữa, nữa, bố về đây.” Cả hai vội vàng bước tới bế lấy con.

Chu Mẫn lấy từ trong xe đẩy một chiếc khăn mỏng choàng lên n.g.ự.c Ninh Tịch, che chắn cho Ninh Tịch và Cẩm Bảo đang chuẩn b.ú sữa.

Vì việc cho con b.ú ngoài trời tiện lợi, Ninh Tịch thường chia phần b.ú sữa cho từng bé. Lục Nam thường sẽ bế Niên Bảo qua dỗ dành . Thực , mỗi như , Ninh Tịch đều ưu tiên cho Niên Bảo b.ú , bởi vì những ám ảnh từ kiếp , cô luôn cảm thấy Niên Bảo đáng thương hơn, kiếp nhất định đối xử với con trai hơn.

Lục Nam nghĩ như . Với , Niên Bảo là một bé và là trai, vì thế, Niên Bảo chỉ nào cũng nhường vị trí cho Cẩm Bảo mà còn ngừng nhẫn nhịn.

“Niên Bảo ngoan, chúng đợi một lát thôi nhé, để em con b.ú no cái , sẽ cho con b.ú tiếp.”

“Niên Bảo là trai, là một đấng trượng phu, con nhường em gái, con hiểu ?”

“Niên Bảo nhà chúng lớn lên chăm sóc em gái, yêu thương em gái, giúp ba bảo vệ và em gái, bất cứ lúc nào cũng nhường nhịn em gái.”

“Niên Bảo ! Con gái giống như nước, chỉ cần lơ là một chút là sẽ tuôn rơi. Con gái nhà chúng , chẳng lẽ hai bố con chúng buồn bã, lo lắng ? Cho nên! Để các công chúa rơi lệ, hai bố con chúng nhường nhịn, cưng chiều các con, con ?”

Chẳng đứa trẻ lớn chừng đó thực sự hiểu hết những lời ba đang , dù thì mỗi đều lẩm bẩm những lời tương tự, và những xung quanh cũng quá quen thuộc với thói quen lẩm bẩm của .

Đợi hai đứa trẻ b.ú no nê, Ninh Tịch lấy từ trong ba lô một tấm chăn mỏng trải lên xe đẩy, đó rắc một vòng bột t.h.u.ố.c xung quanh tấm ván gỗ của xe. “Chu Vương Long, Tiểu Mẫn, tối nay lẽ phiền hai .”

Loading...