Sắc mặt Lục Nam càng thêm u ám khi xong lời khai. Anh thẳng viên cảnh sát mặt, giọng điệu đầy vẻ bất mãn: "Hừ! Các dùng danh nghĩa buôn để giam giữ vợ ?"
"Cái gì? Các dám coi chị dâu và chồng là kẻ buôn ? Các điên !" Chu Mẫn lập tức trở nên kích động, lao tới đẩy hai viên cảnh sát đang khống chế Chu Vương Long ngã sõng soài sàn: "Mau thả chồng , các !"
Viên cảnh sát nuốt khan, theo phản xạ lùi hai bước, giọng điệu lập tức dịu đáng kể so với : "Vì liên quan lên tiếng, chúng buộc xác minh vụ việc. Hiện tại, chúng chỉ mời họ về để hỗ trợ điều tra mà thôi."
Ninh Tịch lạnh lùng lên tiếng: "Nếu nhầm, tuyên bố là sẽ bắt giữ chúng , chứ mời chúng ở để phối hợp điều tra."
Viên cảnh sát lộ vẻ chột : "Chỉ là lỡ lời thôi mà."
Tuy nhiên, Ninh Tịch ý định bỏ qua dễ dàng: " thấy lỡ lời, mà là khi Hà Hồng Ngọc chuyện với lúc nãy, mặc định chúng là tội phạm ."
"Dù thì, phối hợp điều tra là trách nhiệm của các vị, mời hai vị theo chúng đến phòng thẩm vấn."
"Chậc chậc! Còn bảo là phối hợp điều tra, mà trực tiếp dẫn đến phòng thẩm vấn ." Ninh Tịch đối phương với vẻ chế giễu: "Xem các cho rằng chúng hiểu chuyện gì, đây chỉ là thẩm vấn thông thường, cần thiết phòng thẩm vấn."
"..." Ánh mắt viên cảnh sát thoáng lên vẻ kinh ngạc. Người phụ nữ trông còn trẻ, am hiểu những chuyện .
"Thôi vợ, cần tốn với bọn họ." Lục Nam nhẹ nhàng an ủi, đó bế bổng Ninh Tịch lên. Anh phớt lờ ba viên cảnh sát đang đó, thẳng tới bàn việc, kéo điện thoại bàn về phía , nhấn nút loa ngoài và bắt đầu .
Cảnh sát sốt ruột, lập tức can thiệp: "Anh đang gì ?"
Lục Nam lạnh lùng liếc viên cảnh sát: "Nếu tay, nhất đừng gần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-572-a.html.]
Viên cảnh sát theo bản năng dừng bước, dám tiến thêm. Ánh mắt của đàn ông quá mức đáng sợ, tạo cảm giác nếu gần, thể đ.á.n.h c.h.ế.t. Tuy nhiên, chuyện thể để yên, viên cảnh sát liền hiệu bằng mắt cho đồng nghiệp, một lập tức rời khỏi văn phòng.
Lục Nam gọi điện cho Tô Vệ Quốc. Dù việc dùng chuyện để phiền Tô Vệ Quốc phần quá mức, nhưng với mối quan hệ , việc giải quyết rắc rối mắt sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều. Anh sẽ thật ngốc nếu tận dụng, hơn nữa, hành động còn giúp bố vợ cơ hội thể hiện mặt cô con gái cưng của ông.
Điện thoại đổ chuông lâu, gần như sắp tự động ngắt kết nối thì đầu dây bên mới vọng một giọng đầy khó chịu: "Ai đấy?"
"Thủ trưởng, là Lục Nam."
Tô Vệ Quốc ở đầu dây bên suýt chút nữa thì nổi điên. Sao tên Lục Nam thói quen phiền giấc ngủ của khác giữa đêm khuya như .
Lời mắng mỏ lên đến tận cổ họng, ông vội nuốt xuống. Gọi điện giờ , chẳng lẽ là chuyện liên quan đến Ninh Tịch? Nghĩ đến khả năng đó, ông lập tức thể yên nữa, vội vàng hỏi: "Có Tịch Nhi gặp chuyện gì ?"
" là chút rắc rối, tuy chuyện lớn, nhưng Thủ trưởng ngài cũng Tiểu Tịch còn cho con b.ú. Nếu nhốt ở đồn cảnh sát, con sẽ đói. Cô vốn nhút nhát, nếu thật sự bắt, chắc chắn sẽ dọa mất."
Cháu ngoại sẽ đói.
Con gái cưng sẽ dọa .
Đây mà gọi là chút rắc rối ? Đây rõ ràng là chuyện động trời!
"Cậu và Chu Thông ăn hại ? Để Tịch Nhi Cục Công thương một đủ , còn trực tiếp đưa đến đồn cảnh sát."