Chu Thông: Sao oan ức thế , cách xa vạn dặm mà vẫn mắng.
"Khụ! Thủ trưởng, xin ngài con giải thích. Con và Tịch Nhi hiện đang ở Hà Thành. Chúng con đưa bạn của Tịch Nhi đến đây viếng mộ. Sau khi xong việc, chúng con định về thị trấn, nhưng vì trời quá tối nên nhầm đường. Trong lúc con vệ sinh, Tịch Nhi gặp bọn buôn ..."
Lục Nam mặt hề đổi kể bộ sự việc. Còn việc mắng, quá quen thuộc; bất cứ chuyện gì liên quan đến cô vợ nhỏ của , việc mắng là điều thể thiếu.
Lời giải thích là do khi đồn, Ninh Tịch dùng thổ ngữ trao đổi với Chu Vương Long. Về phần Lục Nam và Chu Mẫn, đó là kết quả khi hai họ thương lượng mới thuật cho Hà Hồng Ngọc.
Lý do thực sự khiến họ mặt ở đây thể để ngoài . Một khi manh mối phát hiện, nhiều chuyện của cô Lục Nam đều khó thể giải thích, thậm chí chuyện của Ninh Quyên cũng nguy cơ bại lộ.
Tô Vệ Quốc xong, tính nóng nảy lập tức bùng phát: "Đi lạc đường? Lục Nam, là quân nhân lâu năm mà lạc đường? Hơn nữa, nửa đêm nửa hôm vệ sinh cái gì chứ? Vợ con đều đang ở xe, yên tâm để bọn trẻ ở đó ..."
"Thủ trưởng, đây là đầu tiên con đến, cũng từng xem bản đồ, lạc đường là chuyện bình thường. Việc vệ sinh đúng là của con, nhưng hiện tại mấy vị cảnh sát phân biệt trái, bắt giữ Tiểu Tịch và Chu Vương Long. Con chỉ lo lắng hai đứa nhỏ sẽ lóc vì đói bụng, sợ Tiểu Tịch dọa , nên mới nửa đêm nửa hôm phiền ngài."
"Bọn họ dám!" Tô Vệ Quốc giận dữ quát lớn, nhưng ngay lập tức giọng điệu trở nên dịu dàng, ôn tồn an ủi:
"Con gái của Tô Vệ Quốc , thể để bọn họ bắt là bắt, vu oan là vu oan ."
Trước khi ngắt điện thoại, Tô Vệ Quốc còn dặn dò thêm: "Thằng nhóc , con chăm sóc cho Tịch Nhi. Nếu bất cứ kẻ nào điều, cần khách sáo với chúng, cứ trực tiếp động thủ. Chuyện gì xảy , sẽ lo liệu. Hừ! Bắt nạt cũng dám bắt nạt con gái của Tô Vệ Quốc , thì đừng trách giữ lễ độ với bọn họ."
Các cảnh sát mặt , nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-573-a.html.]
Tô Vệ Quốc là ai?
Người vẻ quá kiêu ngạo , dám bảo Lục Nam tay với họ, thậm chí còn tuyên bố sẽ khách khí với họ.
Viên cảnh sát ngoài đó từ lúc nào . Anh nhỏ giọng với đồng nghiệp bên cạnh: "Đội trưởng Liễu sắp đến . Đội trưởng Liễu bảo tạm thời đừng xảy xung đột với bọn họ."
Vài cảnh sát trao đổi ánh mắt, quyết định giữ nguyên vị trí.
Lục Nam liếc Chu Vương Long vẫn đang ghì c.h.ặ.t, lạnh giọng : "Tốt nhất các nên thả . Trong trường hợp bằng chứng xác thực, các quyền giam giữ ."
Hai viên cảnh sát theo ám hiệu của đồng nghiệp liền buông Chu Vương Long . Mấy đều cảnh giác chằm chằm họ, chỉ chờ của đội nhanh ch.óng đến nơi.
Hà Hồng Ngọc sớm dọa choáng váng. Cô Tô Vệ Quốc là ai, nhưng ngữ khí của đối phương thì chắc chắn tầm thường.
Nếu như đối phương quyết tâm trả thù cho lời dối , e rằng vận mệnh của cô định đoạt.
Hà Hồng Ngọc siết c.h.ặ.t các ngón tay, thể kìm mà run rẩy.
Tuy nhiên, nhanh, cô lấy vẻ bình tĩnh. Cô tự nhủ rằng những gì đều là sự thật. Nếu đối phương ý gây sự, cùng lắm cô chỉ cần đẩy hết trách nhiệm là xong, bởi lẽ cô chẳng hiểu thổ ngữ địa phương, rõ nội dung họ trao đổi, lời khai đều chỉ là phỏng đoán.