Có lẽ vì thấy Ninh Tịch và hề tỏ ác ý, còn hết lòng tương trợ, bà cụ hề nghi ngờ gì về loại t.h.u.ố.c của Ninh Tịch. Sau khi lời cảm ơn, bà cụ liền cho đứa bé uống t.h.u.ố.c: "Cô cho xin địa chỉ liên lạc ? Đợi khi nào tìm bố của cháu, sẽ bảo nó mang tiền đến trả cho cô."
Ninh Tịch xua tay: "Không cần ạ, t.h.u.ố.c là do cháu tự bào chế, đáng giá bao nhiêu ạ."
Bà cụ vẫn giữ thái độ kiên định: "Không , bố nó là quân nhân, bộ đội phép nhận của dân dù chỉ là một cây kim sợi chỉ, chúng thể để bố nó phạm ."
"Vậy thì t.h.u.ố.c cháu càng thể nhận tiền của bác, chồng cháu cũng là quân nhân, coi như đây là món quà từ đồng đội. Bệnh của cháu bé cháu thể trị dứt điểm . Nếu bác tin cháu, bác cho cháu địa chỉ, bác đưa cháu bé đến chỗ cháu, cháu sẽ tận tình chữa trị cho."
"Được, cảm ơn cô." Bà cụ lời cảm ơn, sang Lục Nam: "Đồng chí bộ đội, đơn vị 718 đóng ở ?"
"Cháu đóng quân ở đơn vị 718, bác ạ. Bố của cháu bé cũng ở đơn vị 718 ạ? Bác cho cháu tên bố cháu bé là gì, cháu quen."
"Cháu tên là Trần Hồng Ba."
Lục Nam ngây một lúc lâu, bất chợt về phía bé: "Cháu bé tên là..."
"Trần Lâm."
Lục Nam bé với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, im lặng một lúc lâu.
Bà cụ thấy Lục Nam biểu hiện đó, trong lòng chợt dấy lên sự lo lắng, giọng run rẩy hỏi: "Chẳng lẽ cháu , cháu nó..."
"Không, con chỉ là đang nhớ thôi." Lục Nam lấy bình tĩnh: "Trần Hồng Ba cùng tiểu đoàn với con, nhưng con gặp vài , hình như đóng quân ở tiểu đoàn 5."
Bà cụ hỏi: "Cậu thể chỉ cho đường đến đơn vị 718 ?"
Lục Nam mỉm : "Bác ơi, bác thể cùng chúng con. Đến lúc đó con sẽ đưa hai bác cháu qua đó."
"Như phiền quá ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-585-a.html.]
"Không phiền ạ, con cũng về đơn vị."
Nghe Lục Nam , bà cụ mới thực sự yên tâm.
Sau đó, Ninh Tú Hà tiếp tục trò chuyện với bà cụ thêm một lát. Bà kể về gia cảnh vô cùng khó khăn của nhà Trần Hồng Ba.
Bố Trần Hồng Ba qua đời sớm khi còn nhỏ. Trần Hồng Ba tròn mười bảy tuổi tòng quân. Sáu năm , gia đình gom góp chút tiền cưới vợ cho . Không lâu khi kết hôn thì con, đứa bé mới một tuổi thì vợ Trần Hồng Ba bỏ vì chồng thường xuyên vắng nhà. Đứa bé đành giao cho ông bà nội chăm sóc.
Có lẽ vì Trần Hồng Ba cùng đơn vị với Lục Nam, hoặc vì thấy đứa bé quá đỗi đáng thương, đến bữa trưa Lục Nam lấy thêm một suất cơm, mời hai bà cháu họ cùng dùng bữa.
Sau khi ăn trưa xong, Lục Nam kéo Ninh Tịch khu vệ sinh. Sau khi cô bên trong, Lục Nam lấy một điếu t.h.u.ố.c và đến khu vực dành cho hút t.h.u.ố.c.
Ninh Tịch vệ sinh xong, bước tìm .
Lục Nam ôm cô lòng, tiếp tục rít từng t.h.u.ố.c một.
"Sao , từ lúc đứa bé là con của đồng đội , cứ vẻ lạ lùng." Cô nhiều bắt gặp ánh mắt Lục Nam đứa bé khác thường, chút bực bội, như đang nghiến răng nghiến lợi.
Lục Nam nhả một làn khói ghé sát tai Ninh Tịch thì thầm: "Trần Lâm chính là vị hôn phu tương lai của Cẩm Nhi."
"Cái gì?" Ninh Tịch mở to mắt Lục Nam.
Thằng nhóc đó chính là chồng tương lai của con gái cô.
Chuyện , chẳng là quá trùng hợp .
Lục Nam thở dài một : "Haiz! Sao đụng thằng nhóc chứ."
"Anh thích thằng bé ?" Ninh Tịch nhíu mày đầy lo lắng: "Nó điểm nào ? Hay là nó sẽ đối xử với Cẩm Nhi?"