Đi dạo quanh phòng khách một vòng, Ninh Tịch đưa nhận xét: “Thiết kế là sự dung hợp giữa nét Trung Hoa và phương Tây.”
Lục Nam phỏng đoán: “Chắc hẳn chủ nhân đây ưa chuộng phong cách trang trí cổ điển Trung Hoa, nhưng phá vỡ cấu trúc đặc trưng của ngôi nhà, nên dành một khu vực riêng biệt như thế .”
Lục Bắc mấy hứng thú với sự kết hợp Đông Tây, đặt hành lý xuống và dài ghế: “Đi tàu mệt quá. Em thấy bây giờ thể ngủ liền mấy ngày mấy đêm.”
Nếu nghỉ ngơi, cứ tự chọn phòng ở khu sân . Ninh Tịch thấy bà cụ Trần Lâm đỡ, đang ngơ ngác nơi ngưỡng cửa phòng khách, liền vội vàng lên tiếng: Xin mời bác đừng đó nữa ạ! Tiểu Lâm, cháu đỡ cụ cố của cháu tìm chỗ nghỉ ngơi .
Dù Trần Lâm xem là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng suy cho cùng vẫn còn nhỏ tuổi, mấy phức tạp trong suy nghĩ, lời Ninh Tịch liền lập tức dìu cụ cố tìm chỗ ngụ.
Bà cụ nắm c.h.ặ.t t.a.y Trần Lâm, khẽ lắc đầu với bé: Chúng đều lấm lem, đừng vấy bẩn đồ đạc trong nhà .
Ninh Tú Hà vội vàng trấn an: Bác cứ xuống ạ! Nhà chúng con câu nệ những chuyện nhỏ nhặt đó .
Lục Nam cũng mỉm : Bác cứ thư giãn chốc lát, đợi trời sáng con sẽ liên lạc với cháu trai bác.
Ninh Tịch cũng thêm với nụ : bác, bệnh tình của Tiểu Lâm cần thời gian điều trị, cứ ở đây, đợi đến khi Tiểu Lâm khỏe hẳn hãy tính chuyện . Còn về phần cháu trai bác, lát nữa chồng con sẽ gọi , nhất định sẽ tới ngay.
Bà cụ liên tục lắc đầu từ chối: Sao thể , đường xá xa xôi, chúng gây phiền phức cho quá nhiều .
Bác cứ yên tâm ở , và Trần Hồng Ba từng là đồng đội, em trong quân ngũ thì tương trợ lẫn trong khả năng thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-590-a.html.]
Ninh Tịch trao đứa bé tay cho Lục Nam, bước tới đỡ bà cụ xuống: Mời bác ạ! Bác đừng quá khách sáo, cũng đừng bận tâm gì cả. Bác thấy đó, giữa vô mà chúng gặp xe, đó chính là duyên phận, là sự an bài của ông trời.
Thế hệ của bà cụ dù từng trải qua những đợt đấu tố, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn tín ngưỡng thần linh. Sau khi gặp Ninh Tịch, bà càng tin rằng đây là một mối nhân duyên, Ninh Tịch chính là trời cao phái đến để cứu giúp bà và cháu cố của .
Vì , khi Ninh Tịch dứt lời, bà thật sự thể thốt bất kỳ lời từ chối nào nữa.
Ninh Tú Hà đưa đứa trẻ cho Ninh Tịch: Tiểu Tịch, bếp ở phía nào , để đun chút nước sôi.
Phía ạ, Lục Nam dẫn Ninh Tú Hà về hướng bếp.
Quay , xuống bên cạnh Ninh Tịch, tiếp tục đề tài dang dở lúc : Tiểu Tịch, thấy chúng nhất định thuê thêm giúp việc. Mẹ một trông nom hai đứa nhỏ vất vả lắm, buổi trưa em còn về nhà dùng bữa, thể cáng đáng xuể việc.
Đại học Đế Đô ngay đối diện khu phố Thượng Cổ, Ninh Tịch chỉ mất chừng hai mươi phút bộ là tới nơi.
Trước Ninh Tịch từng nghĩ xa đến những vấn đề , cô chỉ dự định để Ninh Tú Hà đến hỗ trợ cô trông nom bọn trẻ, để cô thể yên tâm tiếp tục việc học. Giờ Lục Nam nhắc nhở, cô cũng bắt đầu cân nhắc nghiêm túc những khía cạnh .
Ninh Tú Hà một chăm sóc hai đứa nhỏ, căn nhà rộng lớn thế , bà chắc chắn thể tự dọn dẹp hết . Mỗi ngày bà còn chợ, giặt giũ, nấu nướng. Nếu hai đứa nhỏ cùng lúc quấy thì bà quả thực thể xoay sở nổi.
Những vấn đề đây em thực sự lường hết , cô trầm ngâm một lát tiếp: Hay là chúng thuê một cặp vợ chồng chuyên chăm sóc vườn tược đến đây . Dù việc thuê trông coi cây cối khiến em chút đắn đo, nhưng nếu cứ để chúng c.h.ế.t khô, cả sân trống hoác cũng cho những đang sinh sống trong nhà.