“A!” Ninh Tịch khựng , vô vàn thông tin lập tức chạy xộc qua tâm trí cô.
Ninh Tịch thấu hiểu rằng chuyến hôm nay, ngoài mục đích khoe khoang thành tựu, Tô Vệ Quốc còn mượn cơ hội để giải thích rõ lý do ông rời khỏi quân ngũ mặt Liễu , đồng thời nhắc nhở về những cống hiến to lớn của gia tộc họ Tô.
Chẳng lẽ bộ sự hy sinh của nhà họ Tô vì quốc gia, đổi chỉ là một tấm thẻ miễn t.ử, để con độc nhất của dòng họ danh chính ngôn thuận trở về thì cũng xứng đáng ?
Có lẽ, việc sắp xếp để cô gặp gỡ Liễu chính là một phần trong kế hoạch của ông Tô.
Tại tư gia.
Tấm biển hiệu "Lăng Phủ" tháo dỡ, bức tường bên cạnh cũng phá , và đội thợ đang tiến hành lắp đặt khung cửa mới.
Lục Bắc là tìm kiếm đội thợ và phụ trách giám sát công trình. Anh cả giao phó việc , cho rằng cũng đến tuổi trưởng thành, cần học cách tự gánh vác trách nhiệm.
Thực tế, Lục Bắc ngầm cho rằng cả cố tình để bận rộn với công việc sửa chữa để thời gian rảnh rỗi chơi với chị dâu.
Đáng tiếc, bất kỳ bằng chứng xác thực nào.
“Anh cả, chị dâu, hai về .” Lục Bắc đang ở cổng để giám sát, lập tức niềm nở đón tiếp khi thấy họ: “Mấy chú thợ rằng việc lắp cửa mở theo hướng hợp với phong thủy của sân, họ đề xuất nên dùng cửa hai cánh. Chuyện phong thủy em rõ lắm, nhưng em thấy các cửa hàng khác đều dùng cửa hai cánh, nên em bảo họ cứ lắp theo kiểu đó.”
“Cửa hai cánh thì mỗi sáng tháo một cánh , tối lắp từng tấm, vẻ phiền phức, nhưng cửa gần như xong , cần đổi nữa, cứ lắp như .”
“Chị dâu, phòng khám của chị chẳng cũng cần treo biển hiệu ? Em dặn họ tháo cả biển hiệu cũ ở cổng lớn . Chị xem hai cái biển hiệu nên nội dung gì, để họ một thể mang đến. Em thấy chữ của chú thợ .”
Lục Bắc chỉ về phía một đàn ông trung niên mặc áo sơ mi xanh đậm.
“Phòng khám, tên gia đình chúng … Ừm, chị sẽ suy nghĩ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-605-a.html.]
Thật , kể từ hôm qua, Ninh Tịch cân nhắc kỹ về việc nên treo biển hiệu nào.
Ninh Phủ ư? Tuyệt đối . Tô Vệ Quốc chắc chắn sẽ cô nhận tổ quy tông, nên một cái tên chính thức.
Tô Phủ ư? Cũng . Nếu đây là Tô Phủ, Lục Nam sẽ tính là gì? Là con rể nhà họ Tô tuyển chọn ?
Dù bản họ nghĩ , nhưng ngoài thể suy diễn theo hướng đó. Cô sẽ trao cơ hội cho bất kỳ ai thể bàn tán về Lục Nam.
Nghĩ ngợi một lúc, cô sang Lục Nam đang bên cạnh.
Lục Nam bất lực nhún vai: “Nhìn cũng vô ích thôi. Anh giỏi việc đặt tên, em cứ khăng khăng hỏi , chỉ thể đưa những cái tên chung chung như Ninh Phủ Tô Phủ.”
“Để thấy, cẩn thận ăn tát đấy.” Ninh Tịch liếc Lục Nam, chắc quên bài học bà tát ở bệnh viện . Cô ngẩng cằm lên : “Em nghĩ , gọi là Nam Tịch Các. Nam là phương Nam, Tịch là thủy triều.”
“Nam Tịch Các…” Lục Nam lẩm bẩm, suy tư một lúc lâu, cuối cùng cúi sát cô, giọng trầm xuống hỏi nhỏ: “Tổ ấm của Lục Nam và Ninh Tịch.”
Lục Bắc một nữa ôm mặt bỏ .
Tổ ấm…
Chỉ cần hai từ thôi khiến nổi hết cả da gà.
Chỉ những kẻ trơ trẽn như trai mới thể thốt những lời lẽ hổ như .
Chị dâu là đoan trang, chắc chắn sẽ những lời như thế.
Cho nên, ý của chị dâu nhất định là “tổ ấm” gì đó.