Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 609: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:41:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bây giờ em hối hận còn kịp ?” Ninh Tịch Lục Nam, nước mắt cứ chực trào thể thành lời.

 

Gã đàn ông ung dung tựa lưng chiếc ghế bành mới tậu cho bố vợ, vẻ thảnh thơi đến phát ngán.

 

Cùng lúc đó, Lục Bắc cũng đang ườn một chiếc ghế khác, tay cầm kem tận hưởng sự nhàn nhã.

 

Còn bản cô thì ? Ôi chao! Hai chân ngừng run rẩy, cơ thể thì uể oải đòi nghỉ ngơi.

 

Ý nghĩ lười biếng, nhúc nhích dù chỉ một chút, buông xuôi lóe lên, cây trúc bên cạnh Lục Nam chút nương tình "chào hỏi" chân cô.

 

“Nàng thon thả hơn ? Chẳng lẽ sợ đời dị nghị về hình quá khổ?”

 

“Muốn gầy.”

 

Thôi !

 

Cô nhất định gầy.

 

Dưới sự "khuyến khích" kiên quyết của Lục Nam, Ninh Tịch nghiến răng chịu đựng. Suốt trọn vẹn một tuần lễ, cứ mỗi tối khi dùng bữa và nghỉ ngơi chốc lát, Lục Nam đều đích đưa cô ngoài chạy bộ, và đó là học tập quyền cước.

 

Trong thời gian , tiệm t.h.u.ố.c của Ninh Tịch cũng tất việc tu sửa. Thực , công đoạn sửa chữa quá cầu kỳ, chủ yếu là tráng nền đất bằng xi măng, quét vôi những bức tường gỗ bám đầy bụi bặm, mua sắm một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ từ khu chợ đồ thanh lý.

 

Thực tế, đồ đạc trong nhà hề thiếu thốn, thể ghép nối thành một bộ nội thất chỉ bằng cách sắp xếp . Tuy nhiên, những món đồ trong nhà đều mang giá trị cổ xưa, nếu để chúng hư hại ngoài tiệm thì thật là một điều đáng tiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-609-a.html.]

 

Dưới sự thúc giục ngừng của Lục Nam, Ninh Tịch cuối cùng cũng đồng ý cùng đến doanh trại quân đội một chuyến. Bề ngoài là để cô xem xét cửa hàng tạp hóa và căn nhà phân cho, nhưng thực chất, mục đích của là dẫn cô và hai đứa trẻ "khoe khoang" một phen.

 

Buổi sáng, khi hai bước phòng ăn, dì Lý – giúp việc giới thiệu bởi trong Lăng Phủ – chuẩn xong bữa sáng: những chiếc bánh bao trắng phau tròn trịa, cháo rau củ, cùng hai đĩa thức ăn kèm hấp dẫn.

 

Dì Lý nấu ăn ngon miệng, còn việc nhanh nhẹn. Chú Vương, chồng dì, là trầm tính, niềm đam mê sâu sắc với cây cỏ đến mức gần như mỗi ngày đều thức dậy lúc sáu giờ để tưới nước, bón phân khi cần thiết, và cắt tỉa cẩn thận, khiến Ninh Tịch bận tâm điều gì.

 

“Hôm nay dậy sớm thế?” Ninh Tú Hà mỉm hỏi, cầm bát múc cơm giúp Ninh Tịch. Bình thường, Ninh Tịch đến ít nhất tám giờ rưỡi mới thức giấc, việc cô dậy lúc sáu rưỡi sáng là đầu tiên.

 

“Hôm nay con cùng Nam đến đơn vị của để xem cửa hàng và căn nhà phân. Mẹ, là chúng cùng luôn ?” Chuyện Ninh Tịch mới quyết định tối hôm , nên kịp thông báo với Ninh Tú Hà.

 

“Mẹ .” Ninh Tú Hà gần như cần suy nghĩ từ chối: “Vậy con để bọn trẻ ở nhà ?”

 

Hai hôm , Ninh Tịch ghé chợ đồ cũ và tiện tay mua một chiếc tủ lạnh qua sử dụng. Nếu cô ngoài, chỉ cần bỏ sữa tủ lạnh, đến lúc bọn trẻ đói thì hâm nóng thể dùng .

 

“Mang theo cùng luôn ạ. Anh Nam đồng đội của gặp hai đứa nhỏ.” Ninh Tịch thầm đảo mắt, cô tin rằng việc đồng đội gặp chỉ là cái cớ, Lục Nam dẫn hai đứa trẻ khoe mẽ mới là sự thật.

 

“Vậy thì , hai đứa cứ đưa bọn trẻ , hôm nay cũng thể thảnh thơi hơn một chút.”

 

Sau khi dùng bữa sáng, cặp vợ chồng đẩy xe nôi trẻ con khỏi cửa.

 

Khi khỏi khu phố cổ và đến bãi đỗ xe, Lục Nam cẩn thận đặt xe nôi cốp. Ninh Tịch xe, mở cửa ghế , tay vịn lên khung cửa, bên trong: “Vợ , chuyện cần thẳng thắn với em.”

Loading...