Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 612: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:41:42
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lão Lục, đang tìm đấy, phòng họp thôi. Tống Dật, Đại Phi hai …”

 

Người đàn ông đang chuyện trông năm mươi tuổi, khi thấy Ninh Tịch và hai đứa trẻ thì vô cùng sửng sốt, thậm chí quên mất điều định .

 

“Đoàn trưởng, đây là vợ con, Ninh Tịch. Vợ , đây là đoàn trưởng của , họ Lưu, vị là doanh trưởng Lý, doanh trưởng Chu, liên trưởng Chương.”

 

Ninh Tịch thản nhiên gật đầu với : “Chào các vị.”

 

Đoàn trưởng Lưu như chợt bừng tỉnh, vội vàng chào hỏi: “Em dâu đấy , ôi chao, cuối cùng cũng diện kiến thật .”

 

, ai mà vợ của Lục doanh trưởng chúng dịu dàng, thông minh, xinh còn sở hữu y thuật cao siêu.”

 

“Lại còn giỏi kiếm tiền nữa.”

 

“Anh bậy.” Ninh Tịch gượng gạo nặn một nụ , cô thực sự ngờ nổi tiếng đến trong quân đội.

 

“Nói bậy chỗ nào chứ? Không chuyện kiếm tiền nữa, chỉ khiến ghen tị thôi. Chỉ đến sự dịu dàng, thông minh, xinh , , còn thêm cả lòng nhân hậu nữa. Về y thuật, ít nhất ở Giang Thành cũng xếp top 3.”

 

Nghe Lục Nam , Đoàn trưởng Lưu liền thắc mắc: “Giang Thành nhiều nhân tài đến ? Chân của Lục Nam nhiều danh y ở Đế Đô chữa trị nhưng đều bó tay, em dâu chữa khỏi dễ dàng. Cô chỉ thứ ba thôi ? Vậy chẳng lẽ y thuật của hai còn siêu việt hơn cả nhà họ Thượng Quan?”

 

Lục Nam liếc Đoàn trưởng Lưu, quả nhiên ông nắm bắt trọng điểm nhanh.

 

“Khụ, vợ khiêm tốn, còn trọng tình trọng nghĩa. Nếu một, cô sẽ vui.”

 

Cái kiểu tự luyến .

 

Đừng Đoàn trưởng Lưu, ngay cả Ninh Tịch cũng dám thẳng: “Khụ, họp ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-612-a.html.]

“À, đúng , họp. Cái đó, Tiểu Lục, sắp xếp thỏa cho vợ con hãy đến phòng họp.” Nói xong, Đoàn trưởng Lưu liền dẫn nhanh.

 

Bước văn phòng của Lục Nam, vội vã, lau sàn thêm một nữa, đó lấy từ trong xe nôi một tấm chăn trải xuống sàn, đặt hai đứa trẻ lên đó: “Để các con tự chơi, em cứ bế mãi sẽ mệt.”

 

“Ừm, họp .” Ninh Tịch cởi giày vải, xuống tấm t.h.ả.m, cầm trống bỏi chơi cùng các con.

 

Dù là ở kiếp kiếp , hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn. Ngoại trừ lúc đói bụng chúng mới , bình thường cần bế, chỉ cần cạnh chơi đùa là chúng vui vẻ.

 

“Doanh trưởng Lục…” Cánh cửa khép hờ đột nhiên đẩy , một phụ nữ mặc quân phục bước .

 

Ninh Tịch ngẩng đầu đối phương, cũng bất ngờ vì trong văn phòng ngoài nên sững tại chỗ.

 

“Lục Nam họp .”

 

Ban đầu Ninh Tịch cho rằng tìm thấy Lục Nam sẽ tự động rời , nên cô để ý nữa, cúi đầu tiếp tục chơi với hai đứa trẻ: “À, Cẩm Bảo, chỗ ... chỗ ... ôi chao, nhóc hư , cào .”

 

Ninh Tịch nắm lấy bàn tay nhỏ của Cẩm Bảo, nhẹ nhàng vuốt ve: “Tay ai mà hư thế , cứ thích bắt nạt trai.”

 

“Oa…” Cô bé hiểu đang dạy dỗ , cứ ngỡ đang chuyện với , vui vẻ đáp .

 

“Khắc khắc.” Nhóc con Niên Bảo cũng tưởng đang chuyện với , khúc khích, còn về hành động của em gái...

 

Ừm, trí nhớ của bé chỉ kéo dài hai giây, chuyện sớm quên lãng.

 

Ba con đang vui vẻ thì bỗng một bóng xuất hiện ở cửa, chằm chằm họ khiến cô cảm thấy thoải mái. Người đó bước văn phòng, xuống ghế sofa cất giọng: “Cô chính là phụ nữ ở quê của tiểu đoàn trưởng Lục?”

 

Ninh Tịch đang chơi với con thì khựng . Trong lòng cô cảm thấy khó chịu vì phụ nữ mặt những tự tiện xông mà còn ăn thiếu lễ độ như . nghĩ đến việc đối phương là đồng đội của Lục Nam, cô gây khó dễ cho nên chỉ thản nhiên đáp: “ là vợ .”

Loading...