Ông từng đến nhà Tô Vệ Quốc và cũng từng thấy ảnh của Liễu Hà trong thư phòng. Dù Liễu Hà hiện tại trông phần phong trần hơn nhiều so với trong ảnh, nhưng ông dám chắc chắn đây chính là trong hình.
Đến lúc , dường như ông hiểu nguồn gốc của cô con gái mà sếp luôn yêu thương sâu sắc nhưng thể là từ mà . Trước đây, khi quân đội rộ lên tin đồn vợ của Lục Nam chính là con gái của sếp, ông vô cùng ngạc nhiên, thậm chí còn bàn luận với về lai lịch của cô con gái . Giờ đây, khi thấy Liễu Hà, ông mới sáng tỏ, thì phụ nữ mà sếp yêu mến tha thiết hơn hai mươi năm sinh cho ông một cô con gái.
“Ừ!” Tô Vệ Quốc đáp , giới thiệu: “Tiểu Hà, đây là Trương Thành, Bí thư Trương.”
“Chào Bí thư Trương.” Liễu Hà lễ phép gật đầu với đối phương.
“Chào phu nhân! Cứ gọi là Trương Thành là .” Trương Thành rạng rỡ chào hỏi, ánh mắt chuyển sang đứa trẻ trong tay Tô Vệ Quốc: “Thủ trưởng, đây là cháu ngoại của ngài ?”
“Ừ! Cháu ngoại của bác. Ngoan nào, đây là ông Trương.” Tô Vệ Quốc nắm tay đứa bé vẫy vẫy về phía Trương Thành, xem như lời chào hỏi.
Trương Thành vui vẻ hỏi: “Nghe là một cặp long phượng?”
“ ! Hai đứa nhóc nhà trông giống như tạc, trừ bố chúng thì chúng cũng thể phân biệt là , là em.”
lúc , hai khác bước từ một văn phòng khác, thấy Tô Vệ Quốc đang bế một đứa trẻ, bên cạnh là một phụ nữ, họ cũng tỏ vô cùng ngạc nhiên. Tô Vệ Quốc một nữa giới thiệu Liễu Hà với hai họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-632-a.html.]
Tô Ninh Tịch ở trong phòng rõ động tĩnh bên ngoài. Cô chợt nhận rằng, mục đích sáng nay bố cô lừa đến quân khu để trông nom con hộ hề đơn giản như cô nghĩ.
Sau khi cho con b.ú xong, Tô Ninh Tịch cùng Lâm Phương đến tư gia của Đoàn trưởng Lưu để bàn chuyện thu mua cá con. Yêu cầu của Tô Ninh Tịch vẫn giữ nguyên: cá con phơi khô mới giao cho cô. Xưởng của cô vẫn hoạt động, gian cũng nhân lực, việc tự phơi cá con là điều bất khả thi.
Bố của Đoàn trưởng Lưu là những dễ thương lượng, họ đồng ý điều khoản mà Tô Ninh Tịch đề . Mức giá họ đưa cũng hợp lý, thậm chí họ còn cam kết sẽ cử đưa hàng đến tận nơi theo địa chỉ mà Ninh Tịch cung cấp. Địa chỉ mà Tô Ninh Tịch đưa chính là nhà của Từ Ái Linh. Từ Ái Linh thỏa thuận xong với bố cô , dự định sẽ mở xưởng ngay tại nhà. Vì chuyện , bố Từ Ái Linh thậm chí còn xây thêm một căn nhà riêng cho cô .
Sáng sớm, khi dùng bữa sáng, Tô Ninh Tịch vẫn giữ thói quen, đúng 9 giờ sáng cô cùng Lục Bắc mở cửa tiệm t.h.u.ố.c. Phố cổ hôm nay đặc biệt tấp nập.
Lúc , hai bên đường dựng lên san sát các quầy hàng, đó bày bán đủ loại ngọc thạch, đá quý, đồ thủ công mỹ nghệ, các tác phẩm thư pháp hội họa, đồ cổ, đồ cũ và sách xưa.
“Sao hôm nay đường đông đúc thế ?” Lục Bắc hỏi: “Chị dâu, các cửa hàng xung quanh chúng hôm nay đều mở cửa hết .”
“Chắc là đang một lễ hội gì đó!” Tô Ninh Tịch liếc ngoài, chút ngạc nhiên nhưng quá bận tâm.
Dì Lý, giúp việc đang quét dọn bên ngoài, giải thích: “Hôm nay là ngày rằm, phố cổ cứ đến ngày 15 hàng tháng tổ chức một buổi họp chợ. Chỉ riêng ngày các cửa hàng bên ngoài mới phép mở bán, mới đến bày hàng.”
Hôm nay là ngày 15 tháng 8, Ninh Tịch nhớ rằng tối nay tại nhà đấu giá của Lăng gia sẽ một phiên đấu giá. Lục Nam cũng từng nhắc cô rằng tối nay phố cổ sẽ nhộn nhịp, nhưng cô cứ ngỡ chỉ náo nhiệt về đêm, ngờ ban ngày cũng buổi tụ họp như .