Lục Bắc tiệm t.h.u.ố.c, : “Chị dâu, lát nữa chúng cũng ngoài dạo chơi nhé!”
“Buổi chiều sẽ thưa bớt một chút. Bây giờ thì quá đông đúc, chen chúc mệt lắm.”
Dì Lý là bản địa nên am hiểu nơi hơn, lời khuyên của dì đương nhiên Ninh Tịch lắng và tuân theo. Hơn nữa, hôm qua Ngô Hưng Hải đưa Ông cụ Ngô đến châm cứu và thông báo rằng chiều nay việc bận, nên ghé qua từ sáng sớm.
“Vậy thì chiều nay dạo một vòng, lát nữa chị còn trị liệu cho Ông cụ Ngô.”
“Vâng ạ.” Lục Bắc đáp lời, thực cũng thể tự ngoài thư giãn, nhưng một thì thật tẻ nhạt. Chi bằng chiều nay dẫn hai đứa trẻ cùng chị dâu và Liễu Hà cho thêm phần náo nhiệt.
Không rõ vì lý do gì, mà suốt buổi sáng, ngoài việc châm cứu cho Bác Ngô, phòng khám còn tiếp nhận thêm năm bệnh nhân khác. Tất cả đều là những bệnh nhẹ, chỉ cần kê đơn một hai thang t.h.u.ố.c là thể hồi phục.
Buổi chiều, khi dùng xong bữa trưa, cả nhà tề tựu rầm rộ khỏi cửa. Lúc , đường phố vẫn đông đúc qua , đủ lứa tuổi, cả nam lẫn nữ.
Quan sát xung quanh, những trẻ tuổi phần lớn chỉ đến để tham quan, ý định mua sắm. Trong khi đó, những lớn tuổi dường như đang tìm kiếm những món đồ hời. Họ dừng ở mỗi quầy hàng để xem xét tỉ mỉ, đôi khi còn lôi cả kính lúp để soi xét kỹ lưỡng.
Gia đình Ninh Tịch hòa dòng , chậm rãi tiến về phía . Hai đứa trẻ trong xe nôi lâu chứng kiến cảnh phố xá nhộn nhịp như , nên tỏ vô cùng phấn khích. Chúng liên tục ngoái khắp nơi, tay chân ngừng vẫy đạp, miệng thì bi bô ngớt.
Lục Bắc tỏ vô cùng hiếu kỳ với các mặt hàng bày bán. Cậu cầm món lên ngắm, món lên xem, một đoạn dừng chiêm ngưỡng.
“Dì Liễu Hà, chị dâu, đồ mấy quầy hàng là đồ thật ạ? Vừa nãy ở phía , cháu thấy một đàn ông mua một món đồ đen thui ở một sạp hàng. Ông chủ đòi giá một vạn tệ, đó mặc cả chỉ còn mười tệ. Ông chủ tức giận giải thích món đồ quý giá và đáng giá thế nào, nhưng đàn ông cũng cứng rắn, cứ khăng khăng mười tệ bán thì thôi. Cuối cùng, ông chủ đành bán món đồ đó với giá đúng mười tệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-633-a.html.]
“Chuyện dì cũng nắm rõ lắm.” Liễu Hà lắc đầu, cô am hiểu những thứ .
Ninh Tịch mỉm giải thích: “Nghe phần lớn đồ ở đây đều là hàng nhái. Ít nhất thì những bình thường như chúng cũng thể nào phân biệt .”
“Một món đồ giả mà cũng đòi tới mười tệ, họ cướp thẳng luôn cho .” Lục Bắc nhíu mày, cảm thấy việc trả giá như thật đáng. Cậu là lớn lên ở thị trấn, dù hiện tại gia đình thiếu thốn, nhưng bản tính vẫn là một trai tiết kiệm.
“Mười tệ còn mà còn mò đến khu phố cổ gì chứ.” Một giọng sắc lạnh vang lên ngay bên cạnh.
Ninh Tịch liếc mắt nhóm lên tiếng. Đó là ba thanh niên chừng hai mươi tuổi, trang phục vẻ xuất từ gia đình khá giả.
Một trong ba , thấy Ninh Tịch qua, liền tỏ vẻ ghê tởm : “Cái hội chợ phố cổ ngày càng nhạt nhẽo, đủ loại tầm thường đều chen đây, mùi chua loét, ngửi thôi thấy phát ớn.”
“Anh…” Lục Bắc lập tức mặt đỏ bừng, suýt nữa lao lên chất vấn.
“Tiểu Bắc, thôi nào.” Ninh Tịch giữ Lục Bắc , nhẹ nhàng lắc đầu với .
Ninh Tịch vốn gây sự, nhưng đối phương ý định bỏ qua. Tên thanh niên dừng bước, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt về phía họ, hừ lạnh: “Đồ nhà quê, mua nổi thì đừng lảng vảng ở đây xem.”
Lục Bắc chọc tức đến mức mặt tím tái, nếu Ninh Tịch kiềm chế thì xông đ.á.n.h với kẻ đó .